Chương 1722: Quyết đoán (1)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1722: Quyết đoán (1)

Vụt vụt vụt!

Con quái vật hình người kia luống cuống rống giận. Thấy mình không thể bắt được đối phương, nó nhất thời càng thêm phẫn nộ, điên cuồng vung vẩy hai tay vẽ ra từng vết cào màu tím.

Nhưng cho dù nó điên cuồng như thế nào đều không thể chạm vào Nguyệt Thần dù chỉ một chút.

"Định."

Bỗng trong tay Nguyệt Thần có thêm một thanh đoản côn, đâm về phía trước nhanh như tia chớp.

Cái đâm ấy vừa lúc là khoảng trống nơi con quái vật hình người kia né tránh không kịp. Cũng đúng lúc đánh trúng con mắt màu tím trên lồng ngực.

Thình thịch!

Con mắt dọc màu tím nổ tung.

Quái vật hình người lảo đảo lui ra phía sau hai bước, bịch bịch quỳ rạp xuống đất, không còn tiếng động nào nữa.

Nguyệt Thần đứng tại chỗ, nhìn đoản côn màu đen đã xuất hiện khói đen và bắt đầu chậm rãi vặn vẹo hòa tan trong tay, tiện tay vứt nó đi.

Lúc nãy, ông ta tiện tay nhặt được nó ở ven đường chính là để đề phòng tình huống như bây giờ.

Sau khi con quái vật hình người kia ngã trên mặt đất thì không có động tĩnh gì cả, vẫn cứ nằm ở nơi đó.

Không giống thần phật sẽ tự động nổ tung hóa thành vô số linh tuyến, rất hiển nhiên đây là một loại sinh vật không có thoát ly thân thể thực tế.

'Cái nơi này… thật sự là cố hương ban đầu của cha ta sao? ' Nguyệt Thần ngẩng đầu phóng mắt ra xa, nhìn tầm nhìn mơ hồ nhìn không thấy cuối, trong lòng bỗng dâng lên chút hoài nghi.

Nhưng việc rèn luyện tâm tính nhiều năm khiến ông ta rất vững vàng, lúc này tiếp tục tiến về phía trước.

Cho dù không thể vận dụng thần uy và thế, thực lực giảm hơn phân nửa thì ông ta vẫn còn có một thân linh tuyến kinh khủng, cũng còn có cảnh giới và thủ đoạn võ đạo mạnh mẽ cực kỳ.

Chỉ là…

Một nỗi nghi ngờ mới dâng lên trong lòng Nguyệt Thần vào lúc này.

'Nếu như tại thế giới bên ngoài màn trời thần uy và thế của thần phật không thể có lực sát thương thực tế, vậy thì vì sao bên trong màn trời vẫn còn muốn phát triển mạnh phương diện này chứ? '

Khi ông ta cướp đoạt tích lũy của Linh Phi Thiên thì có tỉ mỉ tra xét thiết lập của hệ thống này.

Linh Phi Thiên khống chế một nhóm lớn Địa Mẫu Thần và Thiên Thần, phần lớn đám Thần Linh này cũng đã lâm vào trạng thái điên cuồng quên mất bản thân, giống như Nguyện Nữ và Huyết Thần ở trên người Trương Vinh Phương vậy.

Nhưng cũng không có thiếu thần linh vẫn còn thanh tỉnh.

Bọn họ bị toàn bộ hệ thống Linh Phi Thiên âm thầm hấp thu lực lượng liên tục không ngừng.

Dưới sự ước thúc của Minh Thần Lục, Linh Phi Thiên tự có một bộ hệ thống trừng phạt hoàn chỉnh, không cho phép bất kỳ một Thần Linh nào dám có gan bỏ chạy.

Mà ở mặt ngoài, đám Thần Linh chỉ sẽ cảm giác được sự cao cao tại thượng, lãnh khốc vô tình của Linh Phi Thiên, cự đầu tam thánh có thực lực mạnh mẽ không gì sánh được, thay trời dò xét.

Cho nên nói, từ vừa mới bắt đầu, mục đích của hệ thống Linh Phi Thiên chính là tích lũy thu thập lượng lớn thần uy của thần phật.

Nhưng bây giờ Nguyệt Thần chợt phát hiện.

Thần uy không có tác dụng ở bên ngoài? ??

Thế thì Linh Phi Thiên thu thập thần uy nhiều năm như vậy có ý nghĩa gì?

Chẳng lẽ là những người mở đường trước kia đều sai rồi sao?

Trong lòng Nguyệt Thần không giải thích được.

*

Thái Uyên.

Trương Vinh Phương cau mày đứng trước bức tường máu bị đánh ra các cục nhô lên.

Thứ quái dị hình người bên ngoài vẫn ở còn đang lấy tốc độ cực cao nhanh chóng phóng tới, dường như không có kết cấu.

Nhưng trong từng cái bóng mờ ảo giác lại mơ hồ có ác ý càng thêm mịt mờ nào đó.

Loại ác ý này không phải đến từ công kích của đối phương.

Trương Vinh Phương nhíu chặt lông mày.

Cảnh giới bản năng của hắn ngày hôm nay đã đến cấp độ cực cao, có chút không đúng là lập tức có thể phát hiện ra một hai.

Lúc này rõ ràng hắn dễ dàng ngăn trở đối phương ở bên ngoài. Thế nhưng…

Bỗng ánh mắt Trương Vinh Phương ngưng tụ, mở thanh thuộc tính ra.

Phía dưới thanh thuộc tính, hàng vị trí thuộc về cảnh báo trực giác đang chậm rãi bắt đầu lóe lên ánh sáng nhạt.

'Cảnh báo trực giác: Ác ý thâm trầm nào đó đang không ngừng ăn mòn ý thức của ngươi. '

'Ác ý? ?' Trong lòng Trương Vinh Phương bỗng lướt qua dòng suy nghĩ.

Bức tường máu từng đón đỡ công kích của đối phương trước đó nhất thời tản ra, tuần hoàn đến vị trí trước mắt hắn.

Chỉ thấy ở những vị trí bị đánh trúng, tất cả đều hiện ra một màu tím nhàn nhạt.

Hắn đơn độc tách các loại dòng máu màu tím ra, phát hiện những bộ phận máu này đã không thể nào tiến hành điều khiển được nữa.

Tế bào máu trong đó đã hoàn toàn mất đi hoạt tính rồi.

"Cái thứ này…"

Trương Vinh Phương đưa tay chộp một cái.

Vô số máu loãng hình thành nên một bàn tay to lớn màu đỏ ngòm ở bên người hắn, chộp mạnh về phía đối phương.

"Giết!"

Thứ quái dị hình người mở ra hai tay, con mắt dọc màu tím ở lồng ngực sáng rực lên, bắn về phía Trương Vinh Phương.