Chương 1723: Quyết đoán (2)
Chùm sáng màu tím xuyên thấu bàn tay máu, uy lực vượt xa thế tiến công của ảo ảnh trước đó, đánh lên làn da cánh tay của Trương Vinh Phương.
Một cảm giác hơi hơi đau đớn truyền đến.
Hắn giơ tay nhìn, máu thịt trên tay mình thế mà lại thiếu mất một miếng nhỏ, mà vết thương ở nơi đó vẫn còn đang nhanh chóng lan tràn khuếch tán ra những nơi khác.
Khống chế máu thịt chỗ vết thương tự động cách ly bay ra.
'Thứ này là cái thứ quái quỷ gì vậy? ' Trương Vinh Phương nhíu chặt lông mày.
Hắn nhìn máu thịt chỗ vết thương nhanh chóng hóa thành màu tím, hơn nữa còn tản ra sự khó chịu nồng nực.
Hắn suy tư một chút, nhìn thứ quái dị hình người còn đang không ngừng giãy dụa trong bàn tay máu, cố gắng công kích về phía bên này.
"Huyết Hà."
Tảng lớn máu loãng chảy ra, hóa thành vô số cây gai màu máu nổ bắn về phía đối phương giống như mưa rơi.
Dưới sự xạ kích một giây mấy trăm cây gai máu, chỉ là vài giây ngắn ngủi.
Thứ quái dị hình người kia liên tiếp bị đâm xuyên cơ thể, cuối cùng không còn sức để bay lượn nữa, rơi xuống dưới.
Oành! !!
Trong giây lát, toàn thân hắn hóa thành một vầng mặt trời nhỏ màu tím, triệt để nổ tung.
Ánh sáng chói mắt phóng ra khắp bốn phương tám hướng.
Chỉ là liếc mắt nhìn, Trương Vinh Phương đã cảm thấy hai mắt đau đớn, vội vàng dâng màn máu lên ngăn trở bản thân mình.
Không bao lâu sau, ánh tím tiêu tán.
Tất cả bình tĩnh lại.
Hắn mới triệt tiêu màn máu, ngắm nhìn bốn phía.
'Xem ra là kết thúc rồi. '
Thứ quái dị hình người kia biến mất.
Trương Vinh Phương lơ lửng ở giữa không trung, sắc mặt nghiêm nghị, nhìn nhắc nhở chậm rãi biến mất trong cảnh báo trực giác.
Còn có bộ phận máu biến thành màu tím của hắn.
Những dòng máu đó, dường như từ khi ánh tím bùng nổ thì bắt đầu tự động nhúc nhích, mở rộng, giống như muốn tránh thoát khỏi ràng buộc.
Loại hiện tượng này hoàn toàn thoát ly năng lực khống chế máu tươi của hắn.
'Đây rốt cuộc là cái gì thế? '
"Đây là ác linh."
Bỗng một giọng nói truyền vào trong tai hắn từ đằng xa.
"Ai! ?" Ánh mắt Trương Vinh Phương nhìn về phía bên đó.
"Một lão đầu đã quên mất bản thân tên gì."
Trong ánh sáng mông lung, một lão đầu bẩn thỉu mơ hồ mặc chiếc áo dài vải xám, tóc tai râu ria lộn xộn kéo dài tới tận mu bàn chân chậm rãi bò qua từ một bên vách tường.
Ông ta nghiêng người dính bên trên vách đá, ngón tay ngón chân đều dài nhỏ hơn người bình thường rất nhiều, có thể rất dễ dàng quặm vào vách tường.
"Đã rất lâu rồi không thấy có người đi đến nơi này, xin chào, người tuổi trẻ xa lạ." Con mắt giống như con chuột của lão đầu lộ ra sau lớp tóc tai lông mi dày đặc.
"Ngươi biết thứ vừa nãy là cái gì?" Trương Vinh Phương trầm giọng hỏi.
"Đương nhiên là biết." Lão đầu cười nói: "Thứ kia rất phổ biến ở bên ngoài. Tên của nó là Ác Linh Xa."
"Ác Linh Xa?"
"Lại nói tiếp, hiện giờ khu trao đổi này cũng đã biến thành quỷ vực rồi. Chỉ còn sót lại một ít thời gian cuối cùng mà thôi." Lão đầu than thở.
"Đây là ý gì?" Nỗi lòng Trương Vinh Phương khẽ xẹt qua dòng suy nghĩ, nét mặt không thể hiện ra điều gì.
"Màn trời bắt đầu co rút lại. Điều này có nghĩa nội tuần hoàn sắp không thể tiếp tục được nữa." Lão đầu trả lời.
"Đương nhiên, cũng có thể là Thiên Quang bên ngoài nghiêm trọng hơn. Dù sao, ta nhớ khi ta tiến vào, Thiên Quang còn chưa có lợi hại như vậy.
Hiện tại, chậc chậc…"
"Trước đó có một Nguyệt Thần muốn rời khỏi màn trời, ra ngoài thăm dò, ngươi có thấy không?" Trương Vinh Phương trực tiếp hỏi.
"Gặp rồi. Lại còn nói với hắn vài lời nữa." Lão đầu cười cười, "Hắn nói mình muốn quay về cố hương. Ta nói bên ngoài không có cái gì hết, chỉ có một vùng thế giới hủy diệt vắng lặng thôi. Hắn không tin."
"Trước đó ngươi còn nói rất lâu rồi không có ai tới nơi này." Trương Vinh Phương cau mày.
"A, đó là ta nói giỡn thôi, ha ha ha ha." Lão đầu cười rộ lên. Tỏa văn của ông ta rất không đúng tiêu chuẩn, khẩu âm cũng có chút mơ hồ không rõ.
"Thế giới bên ngoài, rốt cuộc là dạng gì?" Trương Vinh Phương trầm mặc, tuy cảm giác đối phương không đáng tin cậy nhưng hắn vẫn hỏi về vấn đề này.
"Không phải ta đã nói rồi sao? Bị phá hủy, mọi thứ đều bị phá hủy. Tất cả mọi người trốn vào khu trao đổi, kéo dài hơi tàn."
Lão đầu giơ một tay lên, chỉ dựa vào một tay đâm mạnh vào trong vách đá một phát đã đâm ra một cái hố, treo thân thể của mình lên.
Có vẻ như cường độ cơ thể của ông ta rất cao, làm động tác này cực kỳ dễ dàng.
Đồng thời cũng khiến Trương Vinh Phương rùng mình trong lòng.
"A, đừng sợ. Thật ra thì ta chỉ là một lão đầu rất yếu mà thôi, đã không còn mấy năm để sống nữa." Lão đầu an ủi đầy hòa nhã.
"Hiện tại, nội tuần hoàn không đủ, muốn đi ra ngoài cũng có thể hiểu được, chỉ là ngươi có thể lên được tầng thứ này, ngược lại khiến người ta bất ngờ thật.