Chương 1725: Quyết đoán (4)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1725: Quyết đoán (4)

Hắn bay lượn ở trên bầu trời, đang lao thẳng về phía bên này.

Tiếng vang phần phật rất có tiết tấu, đó rõ ràng là tiếng cánh dơi to lớn đằng sau bóng người đỏ thẫm kia không ngừng đập cánh.

Mỗi một lần hắn vỗ cánh dơi thì sẽ phát ra tiếng dòng khí chuyển động to lớn.

Cánh dơi và gió thổi trên biển đụng nhau, gió biển ngày bình thường luôn luôn kiêu ngạo cường hãn, lúc này cũng phải ngoan ngoãn ngủ đông ở trước mặt người này.

Vù!

Rốt cuộc, người cánh dơi mang theo một hồi tiếng hét chói tai lao qua bầu trời, bay qua tảng lớn thành phố phóng thẳng về phía lục địa.

Rất nhanh, hắn giảm tốc độ dừng trên một giáo đường Thập Tự màu trắng được trang trí hoa lệ.

Thần phật đã không dám thò mặt ra nữa, trên thế gian này không còn ai có thể ngăn trở hắn.

'Nếu không phải thuộc hạ ngụy trang thân phận điều tra, có khi ta còn thực sự không thể tra được, địa chỉ ban đầu của thần điện Hồn Phật thì ra lại ở chỗ này, bên dưới của một giáo đường thần điện Bạch Thập giáo. ' Trương Vinh Phương thoáng cảm khái.

'Nhìn xem có thể có thu hoạch gì không. ' Bạch Lân đồng ý.

Gần đây nàng cứ luôn có loại cảm giác.

Cảm giác như khả năng không lâu sau đó, Trương Vinh Phương sẽ đột nhiên biến mất vậy.

Loại cảm giác này tới tương đối khó hiểu, nhưng nàng rất tin tưởng vào điều này không hề nghi ngờ. Thế cho nên hiện tại nàng bắt đầu lặng lẽ quan sát.

Xùy xùy.

Bỗng mấy mũi tên có thân mảnh nhỏ bắn vào sương máu khổng lồ bên cạnh Trương Vinh Phương.

Sương máu nhìn như yếu ớt, thật ra thì độ dày đã tăng lên không ít, để ngăn trở loại mũi tên cực kỳ yếu đuối này quả thực là dễ dàng.

Tên bị bắn ra, rơi xuống.

Trương Vinh Phương cũng lười nói lời vô ích, hai giọt máu loãng bắn ngược trở về giống như viên đạn.

Sau đó hai cánh tay hắn giang ra.

Vô số máu tươi từ hư không tuôn ra từ đất trống dưới chân, tuồn vào tòa thần điện Bạch Thập giáo nhìn như cổ xưa tinh xảo, nhưng thật ra đã trống rỗng này.

Thình thịch! !

Máu loãng giống xúc tu phá tan trở ngại từ cửa sổ, chảy ra vào bên trong.

Rất nhanh, trong tiếng kêu kinh hoàng của cư dân xung quanh.

Toàn bộ giáo đường chậm rãi nghiêng lệch, từ bên trong ra tới bên ngoài đều dính lên một tầng màu máu.

Một tiếng ầm vang trầm đục, giáo đường sụp đổ, bị máu loãng phá hủy từ bên trong thành một vùng phế tích.

Thân hình Trương Vinh Phương bất động, chậm rãi hạ xuống, đứng trên mặt đất, cánh dơi phía sau thu lại dung nhập vào trường bào.

Hắn bước từng bước về phía trước, đi về phía trung tâm phế tích của giáo đường.

Nơi hắn đi qua, tất cả máu loãng tự động tản ra, để lộ mặt đất sạch sẽ.

Máu loãng không chỉ phá hủy giáo đường mà còn tiện thể quét dọn vệ sinh nơi này.

'Ở dưới đất. '

Hắn nhấc một tay lên.

Mặt đất nứt ra một cái động lớn, lộ ra bậc thang không biết sâu đến mức nào phía dưới.

Chỗ sâu trong bậc trào ra hỗn hợp mùi mục nát mùi thối mùi nấm mốc.

Xẹt.

Vô số máu loãng tự động dũng mãnh tràn vào, rất nhanh đã bao trùm lên toàn bộ bậc thang mặt đất và bức tường một tầng màng máu.

Trương Vinh Phương chậm rãi đi vào trong đó, rất nhanh hắn đã lấy ra một quyển trục màu đen.

Trên quyển trục kia có thêu một Phật Đà không đầu ngồi trên đài sen.

Hắn bắt đầu kiểm tra quyển trục ngay tại chỗ này.

'Bàn Nhược Vô Tâm Sinh Diệt phật công. Là văn công tu hành Hồn Phật lưu lại, được xưng có thể tu luyện tới cực hạn, phật tức là ta, ta tức là phật. '

'Loại vật này, trên nó thường hay có nguyên hình của thần phật có liên quan, ngươi xem một chút. ' Bạch Lân lập tức kịp phản ứng.

Trương Vinh Phương trực tiếp lật đến cuối cùng, nơi đó có hình vẽ một Phật Đà không đầu.

'Không đầu là nguyên hình của hắn? ' Trương Vinh Phương kinh ngạc hỏi.

'Hẳn là không phải, rất có khả năng là đã xong đời. Mặt bị quên đi. ' Bạch Lân tiếc hận trả lời.

'Chờ đã, có thứ gì đó. ' Bỗng nhiên Trương Vinh Phương miết trang cuối cùng của công pháp này, nơi ấy hình như có tường kép.

Ngón tay hắn búng một cái, nhất thời tường kép vỡ ra, lộ ra sự vật bên trong.

Đó là một trang giấy rất mỏng, bị gấp lại ba lần, giấu ở bên trong tường kép của trang cuối cùng.

'Đại Tịch Diệt Niết Bàn. '

Mấy chữ to lộ ra bên trên nó lập tức thu hút sự chú ý của Trương Vinh Phương ngay.

Hắn mở xem nội dung bên trong.

Trên đó ghi chép chân ấn của một loại võ công tà môn.

Là bí thuật đặc biệt chỉ có thể thi triển sau khi mở ra Chung Thức.

Được xưng là có thể lấy dao động sóng âm đặc thù, khiến cho nội tâm kẻ đối địch hiện ra ký ức bi thảm nhất, nếu thời gian dài trúng chiêu, kẻ đối địch sản sinh ra các loại suy nghĩ tự tiêu diệt bản thân, vạn vật thế gian đều là vô căn cứ.

Nói đơn giản, chính là công pháp cùng loại với thôi miên, thôi miên khiến người ta đi tìm chết.