Chương 1726: Quyết đoán (5)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1726: Quyết đoán (5)

'Nếu có thể đánh thức ký ức bi thảm, vậy thì chuyển hoán một hai là nhất định có thể đánh thức những ký ức khác, từ đó kéo dài. Có lẽ ta có thể căn cứ vào thứ này để tìm ra phương pháp giải quyết Nhạc sư phụ. '

Trong lòng Trương Vinh Phương hiện lên linh quang, lập tức nảy ra suy nghĩ.

Hắn thu hồi trang giấy, vỗ cánh dơi vọt lên phía bầu trời.

*

*

*

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Đại Linh lấy Nhân Tiên quan làm tiên phong, Đế Sư Càn Khôn đạo nhân là đầu mâu, bay thẳng tới các nước Tây Dương.

Trong tình huống không có thần phật ngăn cản, các nước điều động cao thủ đến chống đối, nhưng dễ dàng sụp đổ, giống như lâu đài cát trên bãi biển bị sóng biển vồ đến.

Chưa tới nửa tháng, Tây Ý bình định, Nhân Tiên quan phối hợp với rất nhiều cao thủ Đại Linh chạy đến sau đó, tiếp tục đến các đại lục, đảo nhỏ còn lại.

Trương Vinh Phương thì một mình trở về, bắt đầu chuyên tâm ẩn cư tu hành chân ấn bí thuật Đại Tịch Diệt Niết Bàn.

Hắn muốn hoàn toàn hiểu rõ được nó, sau đó sáng chế ra bí thuật mà mình muốn.

Tháng tư.

Trong động Nhân Tiên.

Trương Vinh Phương chậm rãi bước ra từ trong hồ máu, nhìn điểm thuộc tính có thể sử dụng lại tròn một trăm.

Thỉnh thoảng hắn lại trở về ngâm trong hồ máu, cũng làm cho thời gian rút ngắn đi không ít.

Nhưng cứ như vậy, lựa chọn mà hắn do dự trước đó đúng là vẫn cần phải xác định rồi.

Hắn lơ lửng trên mặt hồ máu, nhắm mắt lại, nhìn thanh thuộc tính trước mắt.

Trông ba chi nhánh phía trên bảng.

'Sinh vật Cứu Cực cuối cùng. '

'Hung thú thượng cổ Cửu Anh. '

'Cự mãng trần thế Da Mộng Gia. '

Thiên phú cần thiết của cái thứ nhất chỉ có mười lăm thiên phú. Hơn nữa hắn đã có rất nhiều cái trong đó, không cần thu hoạch lặp lại.

Thiên phú cần phải có của cái thứ hai là năm mươi bảy.

Cái thứ ba nhìn qua vô cùng mê người. Nhưng danh sách thiên phú yêu cầu rậm rạp giống như mạng nhện to lớn tỏa ra đằng sau nó cũng dọa người tương tự.

Đếm sơ sơ qua, Da Mộng Gia chí ít cần một trăm ba mươi tư thiên phú chồng chất thêm vào thì mới có thể hoàn thành việc kích hoạt huyết thống cuối cùng.

'Quên đi, vẫn chọn cái cầm được sờ được trước đã. ' Trong lòng Trương Vinh Phương rốt cuộc hạ quyết định.

Tâm thần chạm nhẹ lên lựa chọn đầu tiên, truyền đến ý tứ xác định.

Nhất thời lựa chọn phía sau Tự Lành Siêu Cấp chậm rãi biến mất, chỉ để lại lựa chọn sinh vật Cứu Cực cuối cùng.

'Sinh vật Cứu Cực cuối cùng: Tụ tập tất cả các yếu tố như gen, thiên phú, năng lực, hệ thống… tiếp xúc, ngươi sẽ thu hoạch được tính thích ứng không có gì sánh kịp.

Sinh vật Cứu Cực chân chính là cái gì, hoàn cảnh khác nhau không có cùng một đáp án. '

Tính thích ứng?

Trương Vinh Phương híp mắt, trông có vẻ như không được tốt lắm thì phải.

Nhưng nếu đã chọn rồi thì không thể hối hận được.

Trên thanh thuộc tính, sau khi xác định chi nhánh, đầu tiên Trương Vinh Phương cộng tất cả các điểm thuộc tính có thể sử dụng vào trị số sinh mệnh.

Sinh mệnh tăng vọt từ 1703 lên đến 1803.

Mà thiên phú đặc chất mới cũng bắt đầu thuận theo tự nhiên từ mơ hồ đã chầm chậm trở nên rõ ràng hơn.

“Mô Phỏng Gen”.

Đây là một thiên phú đặc chất mới, thuộc về sinh vật Cứu Cực cuối cùng.

Và lời giải thích cũng rất đơn giản.

“Bạn có thể đọc và mô phỏng một phần của các sinh vật khác ở cấp độ gen, tính hoàn chỉnh của trạng thái mô phỏng dựa trên mức độ hiểu biết của bạn về gen của mục tiêu.”

“Năng lực này... Thật thú vị.”

Trương Vinh Phương giơ tay lên, cảm giác được dưới làn da của mình, từng tế bào máu thịt đang được điều chỉnh và biến đổi dưới một sức mạnh đặc thù nào đó.

Loại biến đổi này không phải là một bộ phân đơn lẻ nào đó, mà là tiến hành trên toàn bộ thân thể.

“Mô phỏng.... Vậy thì để thử xem sao.”

Không bao lâu, hắn cảm giác năng lực đã biến đổi xong, lúc này mới giơ tay phải lên.

Xì.

Trong phút chốc, lòng bàn tay của hắn bắt đầu dài ra, móng tay trở nên nhọn hơn, màu da cũng bắt đầu chuyển sang màu đen.

Chỉ chốc lát sau, thậm chí còn mọc ra những sợi lông tơ màu đen dày rậm.

Đây là bàn tay của một nam tử khác, hắn nhớ ra đó là một vị Tông Sư đã bị hắn đánh chết.

Khi đó hắn tiến hành Huyết Nhục Bổ Toàn, cho nên đã lưu lại gen của đối phương.

Bây giờ ngược lại liền sử dụng theo bản năng khi vừa nghĩ đến.

Loại cảm giác sử dụng này rất chi là kỳ diệu.

Trương Vinh Phương chỉ cảm thấy mình có thể biến ra được, sau đó liền biến đổi thành công.

Dừng một chút, hắn hoạt động bàn tay, dứt khoát đứng lên, nhắm mắt yên tĩnh điều chỉnh hơi thở trong hồ máu.

Rào rào.

Hắn bỗng nhiên giang hai tay ra, hướng lên trên, tung người nhảy lên.

Thân thể trong nháy mắt liền bay lên trời, nhanh chóng biến hóa giữa không trung.

Tóc dài trở nên ngắn hơn, da trở nên đen hơn, khuôn mặt to hơn, lỗ chân lông thô ráp hơn và các đường nét cơ bắp cũng trở nên dày hơn.