Chương 1728: Quyết đoán (7)
Trong khoảnh khắc, toàn bộ động Nhân Tiên đã biến thành một hang động bí ẩn tràn đầy sức sống.
Tuy trông rất lợi hại nhưng Trương Vinh Phương cũng hiểu rõ những thứ này thật ra đều chỉ là vẻ bề ngoài.
Hắn không thể hiểu hết được cấu tạo của gen thực vật, vì vậy thực vật được tạo ra chỉ là tốt mã dẻ cùi mà thôi.
“Ngươi đang càng ngày càng giống chúng ta.” Bạch Lân phức tạp nói.
“Không, về bản chất, ta hoàn toàn khác với ngươi.” Trương Vinh Phương khẽ lắc đầu.
Về bản chất, hiện tại năng lực Mô Phỏng Gen này đối với hắn không phải nâng cao hiệu quả chiến đấu mà là khả năng thích ứng với môi trường.
Chỉ cần hắn thích, chỉ cần có thể lấy được gen của đối phương thì hắn có thể biến thành bất cứ ai.
Sự biến đổi ở đây không phải tốt mã dẻ cùi mà là biến thành một cá thể thực sự có thiên tư giống hệt người kia.
“Đáng tiếc, nếu năng lực này xuất hiện sớm từ lúc ta còn nhỏ yếu thì tốt biết mấy. Bây giờ tác dụng tạm thời không lớn lắm.”
Trương Vinh Phương thở hắt ra một hơi dài.
“Bạch Lân.”
“Sao? Có chuyện gì?”
“Tiếp theo ta định không hỏi thế sự, ẩn cư bế quan. Ngươi giúp ta nhìn chằm chằm vào tình hình bên ngoài nhé.”
“Được thôi, dù sao những kẻ mạnh hơn ta đều bị ngươi chém hết rồi, chúng đều chậm rãi hồi phục trong Thái Hư. Những kẻ còn lại không chịu đựng được một đòn.” Bạch Lân còn đang canh cánh trong lòng tất cả những gì vừa mới xảy ra.
“Vậy thì tốt.” Trương Vinh Phương cười cười: “Đúng rồi, ngươi đã bao giờ nghĩ đến việc ra ngoài Thiên Mạc xem thử chưa?”
“Ra ngoài Thiên Mạc?” Bạch Lân ngạc nhiên, đứng vụt dậy: “Không lẽ... Ngươi bị tên Nguyệt Thần kia truyền nhiễm rồi à?”
“Nếu như Thiên Mạc thật sự sẽ thu hẹp lại, vậy thì đi ra ngoài có lẽ là lựa chọn chúng ta phải đối mặt.” Trương Vinh Phương trả lời.
“...” Bạch Lân im lặng.
“Cứ suy nghĩ kỹ đi, nếu ngươi muốn, có lẽ ngươi có thể đi ra ngoài với ta.”
Trương Vinh Phương nói một câu rồi bước ra khỏi động phủ, hắn ngẩng đầu, nhìn bầu trời đã bắt đầu tối dần.
“Ai mà biết bầu trời trông vô tận này lại là có hạn?”
“Lấy có hạn nghĩ là vô hạn, cuối cùng chỉ là một lời nói dối.”
Hắn đưa tay ra, lòng bàn tay hướng lên trên.
Nếu như là trước đây, khi hắn không biết sự thật về thế giới này, hắn sẽ không có cảm giác gì.
Nhưng giờ này khắc này, sau khi biết sự thật, hắn bỗng nhiên cảm thấy có một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn thoát ra khỏi lồng chim.
Bỗng nhiên, hắn cảm thấy hình như mình đã hiểu Nguyệt Thần một phần nào đó.
Bên ngoài Thiên Mạc.
Bịch.
Hai bóng dáng đồng tử dựng thẳng cánh đen đứng yên bất động, mấy giây sau mới chậm rãi ngã nhào xuống đất, đôi mắt màu tím trên ngực tràn ra chất lỏng sền sệt màu tím.
Nguyệt Thần rút tay lại, đầu ngón tay bị dính một ít chất lỏng này.
Ông ta nhanh chóng ngồi xổm trên mặt đất, lau nó trên bùn đất.
Nhưng ngón tay vẫn cảm thấy từng đợt đau nhói.
Ông ta giơ tay lên liền nhìn thấy đầu ngón tay và lòng bàn tay mình bị cháy đen lỗ chỗ.
Ù ù ù!
Bỗng nhiên, một âm thanh nhẹ nhàng như tiếng kèn vang lên, từ xa mơ hồ bay đến.
Sắc mặt Nguyệt Thần thay đổi, nhìn quanh bốn phía.
Bầu trời u ám, thỉnh thoảng có những ánh chớp rất nhỏ lóe lên, xẹt qua những khoảng trống của những đám mây.
Bên dưới là phế tích của một thành phố đã cháy thành than, dung nham nứt nẻ chảy ra từ mặt đất trong phế tích, phát ra ánh sáng đỏ.
Khói độc cay nồng tràn ngập không khí khiến con người không thể thở được.
Nguyệt Thần sớm đã rời khỏi vùng đồi núi bùn đen lúc trước, hắn lần theo con đường, quả thực đã tìm được thành trấn.
Nhưng thành trấn tìm được đã bị phá hủy từ lâu và biến thành phế tích.
Lúc này tiếng ù ù kia dần dần bắt đầu yếu đi và nhỏ lại.
Cuối cùng Nguyệt Thần cũng tìm được một chỗ có thể ẩn thân, ông ta vọt tới, nhanh như chớp chui vào trong một vòm cầu xiêu vẹo rồi co ro lại thành một cục.
Rốt cuộc tiếng ù ù hoàn toàn biến mất.
Những đám mây trên bầu trời bắt đầu dần dần nứt ra từng khe hở.
Thiên Quang màu trắng rực rỡ như cột đá trắng từ trên trời giáng xuống, rơi vào phế tích của thành trấn, nối liền với trời đất.
Oành!
Oành oành oành!
Những cột Thiên Quang dày đặc rơi xuống phế tích, tạo ra tiếng va chạm yếu ớt và nặng nề.
Chúng xuyên qua một số tòa nhà cháy thành than, tạo thành những cái lỗ lớn.
Nguyệt Thần co ro trong vòm cầu, không nhúc nhích, lặng lẽ nhìn cột sáng đang giáng xuống.
Chỉ cần không bị cột sáng Thiên Quang này chiếu chính diện thì sẽ không bị thương tổn gì.
Lúc này từng cột sáng tựa như đèn pha, từ từ chiếu sáng toàn bộ thế giới vốn âm u.
“Thế giới này.... Rốt cuộc xảy ra cái quái gì gì vậy?” Nguyệt Thần kinh ngạc nhìn cột sáng Thiên Quang, trong lúc nhất thời có hơi thất thần.
Cũng may thời gian Thiên Quang không dài lắm, chỉ kéo dài vài phút rồi từ từ bị mây mù che khuất.