Chương 1729: Quyết đoán (8)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1729: Quyết đoán (8)

Lúc này Nguyệt Thần mới đi từ chỗ ẩn thân ra, thở phào nhẹ nhõm.

Bỗng nhiên thân thể ông khựng lại, quay ngoắt người nhìn về phía sau.

Bịch!

Một bóng người vừa lúc bỗng nhiên xuất hiện ở phía sau ông ta.

“Lão đại, mau đến xem nè, nơi này có một người sống?” Người đến nhìn về phía ông ta, vẻ mặt cũng kinh ngạc.

Hắn ta nói ngôn ngữ cũng là tỏa văn, nhưng cách phát âm có hơi thay đổi, sau khi quen dần cũng không khó hiểu lắm.

“Các ngươi...” Trong lòng Nguyệt Thần đề cao cảnh giác, đang định đặt câu hỏi.

Bỗng nhiên hai bóng người nữa nhanh chóng xuất hiện ở hai hướng còn lại bên cạnh ông ta.

Tổng cộng có ba người.

Hai nam một nữ.

Người đầu tiên xuất hiện và lên tiếng là một nam tử tóc xanh mặc áo khoác tu thân màu xanh lá.

Chiều cao khoảng hai mét, đường nét vẻ ngoài rắn chắc, tròng mắt và tóc đều là màu xanh lá cây, khí chất khá dịu dàng, dáng vẻ rất dễ tiếp xúc.

Hai người còn lại, một người là một nam nhân cường tráng với mái tóc hoa râm, lông mày cũng màu trắng.

Trên mặt người này lộ ra một nụ cười dịu dàng, nhưng ngũ quan vốn dữ tợn và nghiêm khắc nên ngay cả khi cười cũng mang đến cho người ta mơ hồ có cảm giác không rét mà run.

Người cuối cùng cũng là nữ tử duy nhất mặc một chiếc áo bào màu xám lớn, có rất nhiều túi.

Ngũ quan xinh đẹp tuyệt trần, khóe miệng khẽ nhếch, lông mày cong cong, một bên má vẽ một đào tâm đáng yêu màu đỏ.

“Kẻ độc hành sống á! Đây là lần đầu tiên ta gặp đấy!” Nữ tử kinh ngạc, lớn tiếng nói.

“Không phải kẻ độc hành, trên người ôhắn ta không có bất kỳ trang bị bảo vệ nào. Có lẽ mới đi ra ngoài, không biết gì cả. Nếu nơi này có người sống, vậy nói không chừng xung quanh sẽ có kho thịt.” Nam tử lông mày trắng giơ tay lên, hoạt động năm ngón tay, từng bước đến gần Nguyệt Thần.

“Xem ra các ngươi coi ta như quả hồng mềm?” Cảm giác vui sướng nhìn thấy người sống mới dâng lên trong lòng Nguyệt Thần trong nháy mắt đã bị dập tắt.

“Quả hồng mềm? Không biết hắn ta đang nói cái gì nữa?” Nữ tử nghi ngờ nói.

“Lão đại, để ta đi.” Nàng ta nhìn về phía nam tử lông mày trắng đang chuẩn bị ra tay: “Mấy lần trước đều là các ngươi, lần này phải đến lượt ta.”

“Được thôi... Cẩn thận đấy, Ngọc Các.” Nam tử lông mày trắng gật đầu.

“Yên tâm, ta sẽ cẩn thận....”

Nữ tử dịu dàng đến gần Nguyệt Thần, thân hình và thanh âm bắt đầu nhanh chóng thay đổi khi đến gần.

Vù!

Một ngọn lửa bỗng dưng bốc lên, bao phủ từ chân đến đầu nữ tử.

Một giây sau, ngọn lửa tản đi.

Một hình người quái dị cao đến ba mét, cả người phủ đầy vảy màu tím bước từ bên trong ra.

Lưng người này mọc ra hai cánh, những chiếc lông vũ màu đen xếp thành từng lớp như những chiếc nón thép.

Ngoại trừ hoa văn màu tím như mạch máu lộn xộn trên cơ thể, trên lồng ngực hình người này còn có một trái tim hình bầu dục không ngừng tỏa ra ánh sáng đỏ lấp lánh.

“Tuy giết người không có cách nào thu được ác linh tuyến, nhưng vẫn có quyền vận động sau bữa ăn, thả lỏng tâm tình~” Hình người mở miệng, thanh âm phát ra rõ ràng là giọng của nữ tử vừa rồi.

Nguyệt Thần nhíu mày, thân hình hơi điều chỉnh thành tư thế thuận tiện để động thủ.

Không có thần uy và Thế trợ giúp, rất nhiều chiêu thức võ công đều trở về bản nguyên, trở nên mộc mạc, chân thực.

“Giết!”

Ầm ầm, không khí nổ tung với một tiếng động lớn.

Hai cánh nữ tử dang rộng, trái tim ánh sáng đỏ trước ngực bỗng nhiên bùng lên một ngọn lửa, chỉ trong nháy mắt đã đồng thời xuất hiện ở bốn phương tám hướng quanh Nguyệt Thần.

Tổng cộng hơn mười bóng người chộp về phía ông ta cùng một lúc.

Tốc độ công kích như vậy rất nhanh, nhưng chẳng là gì với Nguyệt Thần.

Cánh tay ông ta liên tục điểm, điểm chính xác vào mỗi một bóng người trước mặt.

Oành oành oành oành oành oành oành!

Trong tiếng va chạm không ngừng, mỗi lần Nguyệt Thần đón đỡ, trong lòng đều trầm xuống.

Lực đạo ra tay của đối phương nặng nề hơn ông ta tưởng tượng rất nhiều.

Mặt đất dưới chân ông ta thỉnh thoảng bị đánh văng ra những vòng gợn sóng chấn động khi ông ta không ngừng đón đỡ các đòn tấn công.

Sóng chấn động này không phá hủy bất kỳ mặt đất nào mà khuếch tán theo từng vòng từng vòng ra phạm vi mấy trăm mét xung quanh.

“Đây là phân tán thụ lực ra toàn bộ mặt đất sao?” Nam tử lông mày trắng nhận ra loại võ công này, nhướng mày nói.

“Thủ pháp võ đạo rất cổ xưa. Nhưng cũng rất cao minh.”

“Quả thật có thể giữ vững vị trí, tư thế bản thân mà không phá hủy địa hình dưới chân mình, đồng thời dùng tốc độ siêu nhanh để tiêu tán lực như vậy, đúng là không tệ.” Nam tử tóc xanh kia gật đầu đồng ý, nói.

“Xem ra không phải là người bình thường, hẳn là quái vật bò ra từ khu trao đổi giống như chúng ta.” Nam tử lông mày trắng cười nói.