Chương 1731: Quyết đoán (10)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1731: Quyết đoán (10)

Lão đầu giải thích rất rõ ràng.

“Vậy làm sao mới có thể khắc chế Ác Tức ở thế giới bên ngoài?” Trương Vinh Phương nghiêm túc đặt câu hỏi.

“Một lần một vấn đề, đừng quá tham lam.” Lão đầu giơ một ngón tay lên.

“Được.” Trương Vinh Phương yên lặng tu luyện một lúc, không có việc gì liền tiến vào tìm lão đầu này nói chuyện phiếm.

Rõ ràng lão đầu này biết rất nhiều, nếu không nắm rõ, sau này đi ra ngoài nói không chừng còn phải đi rất nhiều đường vòng.

Trước tiên không cần quan tâm thật giả, ghi chép lại đã, sau khi đi ra ngoài chậm rãi so sánh nghiên cứu là được.

“Chẳng qua tiểu tử ngươi hiểu chuyện hơn Nguyệt Thần kia nhiều, tên kia chỉ biết hô đánh hô giết, vô cùng ngạo mạn. Cho nên, ngược lại ta có thể cung cấp cho ngươi một gợi ý.” Lão đầu nói với ánh mắt say lờ đờ.

“Gợi ý gì?” Trương Vinh Phương giật mình, vội vàng hỏi.

“Võ công kết hợp linh tuyến, lấy khoa học kỹ thuật thiên ngoại phát triển đến cực hạn, xuất hiện một thứ tên là Lò Luyện.

Chỉ khi có được Lò Luyện, mới có thể làm tiêu tan Ác Tức bản thân vô tình nhiễm phải.

Nếu không, chỉ có một thân năng lực Thần Phật này của ngươi mà muốn ra ngoài thì sẽ chết chắc.” Lão đầu ngửa đầu uống hết ngụm rượu cuối cùng rồi xoay người, tung người nhảy lên, bỗng dưng biến mất giữa không trung.

“Lò Luyện...” Trương Vinh Phương đăm chiêu.

Đây là manh mối gần đây hắn lục soát tất cả các khu vực bình đài tầng thứ tư, đều không thể tìm được manh mối.

“Đúng rồi, một thân này của ta xem như là năng lực Thần Phật nhỉ?”

Hắn sờ sờ cằm, hơi chần chờ.

Không giống lắm thì phải?

Những Thần Phật bị hắn chém chết đều nói với hắn đây là thực thể.

Trương Vinh Phương hắn giống Thần Phật chỗ nào?

Từ đầu đến cuối, hắn đều đi theo con đường Nhân Tiên Tam Hoa Tụ Đỉnh, Ngũ Khí Triều Nguyên.

“Đúng rồi, Ngũ Khí Triều Nguyên của ta còn chưa luyện xong.... Vừa vặn đủ thời gian, lần này sau khi chuẩn bị hoàn toàn, để xem Nguyệt Thần có thể trở về không, nếu như vẫn không trở về, Thiên Mạc cũng thật sự co lại, vậy thì...”

Trong lòng hắn lập ra một kế hoạch.

“Lão đầu này cũng bí ẩn như Đế Ba. Đúng rồi, có lẽ còn có thể hỏi thăm chút gì đó ở chỗ Đế Ba.”

Nghĩ đến đây, Trương Vinh Phương nhanh chóng vỗ cánh bay đi.

Hơn 10 phút sau.

Phía trên biển Lãng Quên, biên giới ngăn cách.

“Này, ngươi lại đến nữa à?” Vẫn treo trên vách đá, Đế Ba dùng một tư thế cực kỳ kỳ quái nhìn Trương Vinh Phương đang bay đến.

“Ồ, bây giờ trông ngươi mạnh dữ ha. Vừa nhìn đã biết là một nhân vật lớn đáng gờm. Không giống như ta, ta chỉ biết thê thảm treo ở đây, còn không đáng được người ta nhớ tên.”

“Nếu ngươi giúp ta nhiều hơn, ta sẽ đồng ý nhất định sẽ giúp ngươi tìm lại tên, thế nào?” Trương Vinh Phương đưa ra một điều kiện.

“Được.”

Đế Ba đưa tay tiếp lấy thịt kho và rượu ngon được ném đến, cầm lấy một cái đùi bò kho, gặm một miếng lớn.

“Thơm quá!”

“Hỏi ngươi vấn đề này, ta gặp một lão đầu kỳ lạ ở tầng thứ tư... Ngươi có quen không?” Trương Vinh Phương miêu tả ngoại hình, phong cách nói chuyện của lão đầu.

“À, người đó á hả... Đó là quản lý đại nhân trước đây. Hắn ta đã từ bỏ thân thể nhiều năm rồi. Bởi vì thân thể sẽ bị Ác Tức xói mòn và ô nhiễm.

Nghe nói ba tầng đầu bị phong tỏa cũng là vì bị Ác Tức ô nhiễm. Ài, khi đó rất nhiều người rơi xuống từ phía trên...”

Đế Ba lắc đầu với giọng điệu tiếc nuối.

“Giống như trời mưa, tất cả đều là đại nhân vật cao cao tại thượng, cũng có không ít tộc Linh Nhãn. Những người thiên ngoại này cũng không ngăn được Ác Tức, không ngăn được Thiên Quang, thật sự là tội nghiệp.”

“Vậy ngươi có biết rốt cuộc Thiên Quang là gì không?” Trương Vinh Phương ngẫm nghĩ rồi hỏi ra vấn đề này.

“Thiên Quang... Nghe nói thế giới của chúng ta vẫn luôn lơ lửng ở biên giới của một cửa động khổng lồ tên là Bạch Đồng và không ngừng chuyển động quay quanh nó. Thiên Quang chính là phóng ra từ bên trong Bạch Đồng.

À, này không phải ta nói, là một người rơi từ phía trên xuống nói đó.” Đế Ba vừa gặm thịt bò, vừa giải thích hoàn chỉnh.

“Bạch Đồng..... Thế tộc Linh Nhãn mà ngươi nói thì sao? Có phải là những người chỉ có một mắt không?” Trương Vinh Phương nhớ tới những thi thể hắn nhìn thấy ở tầng thứ tư.

“Đúng vậy đúng vậy, thật ra không chỉ mỗi tộc Linh Nhãn thôi đâu, nhưng bọn họ xem như lợi hại nhất trong số những người trong Thiên Ngoại rồi, họ thống nhất xử lý các thế lực còn lại, sau đó kết hợp với bản thổ nhằm nghiên cứu ra cách ngăn cản Thiên Quang. Đáng tiếc..... có vẻ như tới hiện giờ đều thất bại.”

Đế Ba nhún vai.

“Lúc đi lên, hẳn là ngươi không nhìn thấy bất kỳ người sống nào nhỉ?”

“Ừ.... Đều chết hết.” Trương Vinh Phương khẽ gật đầu, có chút trầm mặc.

“Đó là cái chắc rồi. Không cản được đâu, hết thảy đều được định sẵn là chỉ có tận diệt. Trên thực tế, tộc Linh Nhãn bị tiêu diệt sớm hơn rất nhiều so với người bình thường, do đó bọn họ cố gắng thoát khỏi sự trói buộc của Bạch Đồng.