Chương 1732: Ứng đối (1)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1732: Ứng đối (1)

Nhưng nghe nói vừa bắt đầu đã nổ tung rồi, trong truyền thuyết, thuyền của bọn họ bay lên bầu trời, sau đó cháy bùng lên tựa như ngọn đuốc rồi hóa thành tro bụi.” Đế Ba lắc đầu ảo não nói.

“Vậy.... ngươi có biết rốt cuộc bên ngoài thế nào không?” Trương Vinh Phương dò hỏi.

“Bên ngoài chính là phế tích đó. Di tích, phế tích, sau đó thì không còn gì nữa.” Đế Ba nói.

“Ngươi chắc chắn thế à?”

“Không chắc lắm, là Thiên Quang vô tận của Bạch Đồng sẽ diệt trừ tất cả vật sống. Cho dù có sống cũng không tìm được đồ ăn thức uống, ngay cả không khí và nguồn nước đều là kịch độc, lại còn gặp phải Ác Tức ăn mòn, căn bản là chẳng thể sống nổi nhỉ?”

Đột nhiên, hắn vỗ nhẹ vào lòng bàn tay.

“Đúng rồi đúng rồi, hình như có gia hỏa rất lợi hại đã từng nghĩ ra cách sinh tồn bên ngoài.”

“Cách gì vậy?” Trương Vinh Phương hỏi.

“Hình như gọi là cái gì mà Lò Luyện Đốt Tâm ấy.” Đế Ba hớp một ngụm rượu, “Chính là tự sử dụng linh tuyến trong cơ thể mình để chế tạo Lò Luyện hạch tâm dựa theo đồ phổ, Lò Luyện khác nhau có thể phát huy các công hiệu mạnh mẽ khác nhau. Có thể chống lại với Ác Tức, cũng có thể giảm bớt nhu cầu ăn uống đáng kể.”

Gia hỏa này..... Sao chuyện gì cũng biết hết vậy! ?

Thật ra, lúc này Trương Vinh Phương đã hơi hốt hoảng.

Ngay từ đầu, hắn đã từng suy đoán liệu Đế Ba có phải là Đế Khôn hoặc là Trần Quân Trầm hay không, nhưng bây giờ xem ra.... đó là chuyện không thể nào.

Đế Ba còn lợi hại và thần bí hơn so với tưởng tượng của hắn.

Ít nhất là hắn đã ở đây trong khoảng thời gian quá lâu rồi. Lâu đến mức có thể làm gia gia của Trần Quân Trầm và Đế Khôn hoặc thậm chí hơn cả vậy cũng không chừng.

“Ngươi còn muốn hỏi chuyện gì nữa không?” Đế Ba nói tiếp. “À, nể tình ngươi là người tốt nên ta lại nói cho ngươi biết thêm tí nữa, cũng là từ tộc Linh Nhãn rơi xuống nói cho ta biết đó.”

“Chuyện gì?”

“Nghe nói nơi Thái Uyên này có liên kết với Thái Uyên khác, giống như vầy này.”

Hắn đặt thức ăn và rượu lên người rồi dùng bốn ngón tay của cả hai tay tạo thành hình trái tim.

“Thấy không, hai giao điểm phía trên và phía dưới là nơi mà tất cả Thái Uyên sẽ giao thoa hội tụ.”

“Hửm? Ý ngươi là..... tầng cao nhất và tầng dưới chót của Thái Uyên đều có thể liên kết với tất cả Thái Uyên của các khu trao đổi khác à?” Trương Vinh Phương phản ứng nhanh chóng.

“Không sai không sai!” Đế Ba gật đầu, “Cho nên biển Lãng Quên phía dưới không chỉ chôn vùi vật sống trong khu trao đổi này, mà còn có tất cả mọi thứ của khu trao đổi.”

Trương Vinh Phương bừng tỉnh trong lòng, lời nói này có độ tin cậy rất cao. Cho đến lúc này, những lời Đế Ba nói đều chưa từng lừa hắn.

Lừa hắn những chuyện có tính thường thức này cũng không có ích lợi gì.

Hắn lại hỏi thăm thêm rất nhiều nội dung chi tiết mang tính thường thức.

Liên quan tới phương pháp tạo nên Lò Luyện Đốt Tâm, thành phần của tộc Linh Nhãn, nguồn phát ra Ác Tức.

Kiến thức cũng càng thêm phong phú.

Đặc biệt là muốn tạo nên Lò Luyện Đốt Tâm cần có đồ phổ võ đạo.

Nhưng đồ phổ võ đạo từ đâu mà có? Không ai biết cả.

Có lẽ là do tộc Linh Nhãn, hoặc có thể là do rất nhiều thiên tài có ý định xông ra đường sống và tìm kiếm hy vọng sáng tạo nên.

Đế Ba không nói rõ, có điều hắn có thể xác định được một điều duy nhất, chính là biển Lãng Quên có rất nhiều đồ phổ võ đạo.

Tạm biệt Đế Ba, Trương Vinh Phương trở về hiện thực.

Tất cả manh mối hiện tại đều chỉ về phía thế giới phế tích đã sớm bị hủy diệt ở ngoại giới.

Hơn nữa còn ẩn chứa nhiều nguy hiểm to lớn, nếu hắn muốn ra ngoài, tất nhiên phải chuẩn bị đầy đủ.

Thế là Trương Vinh Phương dứt khoát ủy thác tất cả sự vụ lại cho Mạnh Khiên Nghịch Thời hội toàn quyền quản lý.

Mong muốn lớn nhất của Nghịch Thời hội là tiêu diệt toàn bộ Thần Phật, mà bây giờ, bọn họ đã làm được một cách cơ bản.

Đó là mục tiêu mà Trương Vinh Phương cũng nhất trí.

Ngoài ra, Nghịch Thời hội xuất phát từ người bình thường, hoàn toàn có thể cùng với Nhân Tiên quan giám sát lẫn nhau trong thời gian ngắn.

Sau khi sắp xếp thuộc hạ nhân thủ xong xuôi, Trương Vinh Phương bắt đầu chính thức ẩn núp, ẩn cư và bế quan triệt để.

Không hỏi sự đời, vứt bỏ hoàn toàn mọi việc vặt vãnh, chỉ để lại truyền thuyết xưa trên giang hồ và triều đình.

Thời gian trôi nhanh.

Không có Trương Vinh Phương, Đại Linh vẫn đang mau chóng khôi phục nguyên khí.

Nhưng chuyện không chiều lòng người.

Chớp mắt đã tới ba năm sau.

*

*

*

Oành.

Một tia chớp bỗng bùng nổ trên bầu trời, tiếng sấm cuồn cuộn nhanh chóng lan ra nơi xa.

Tại một bến cảng nào đó của Đại Linh.

Gợn sóng nhấp nhô dữ dội trong cơn mưa lớn, sóng cả ập đến mãnh liệt.

Một số con thuyền không được buộc chặt cẩn thận bị gió mưa thổi đi tới tấp, trôi dạt ra biển xa.