Chương 1738: Ứng đối (7)
Trong thời gian nửa tháng ngắn ngủi, màu đỏ đã hoàn toàn lan ra toàn bộ ranh giới, mỗi một tấc mỗi một góc.
Áp dụng huyết duệ truyền bá phương pháp huyết duệ, những ai không muốn cải tạo tiếp thu, căn bản là trở thành hai giai tầng, hai cấp bậc so với huyết duệ.
Dưới loại tình huống như vậy, tất cả mọi người không dám không tiếp thu.
Coi như là nho gia vẫn luôn cẩn trọng, sau khi trầm mặc và kháng nghị vài lần cũng chỉ có thể bất đắc dĩ tiếp thu hiện thực.
Tất cả cao thủ cấp bậc Tông Sư, Đại Tông Sư đều bị gom lại ở trong hoàng cung, do Trương Vinh Phương tự mình cải tạo thành huyết duệ đời thứ nhất.
Làm vậy để dễ dàng khống chế.
Mà một số người yếu hơn còn lại thì tự do phân tán truyền bá tầng tầng.
Còn Trương Vinh Phương, sau khi cải tạo xong quần thể cao thủ tối cao thì đâm đầu vào quá trình thăm dò Thiên Mạc.
Tầng dưới, tầng trung của Thiên Mạc.
Đám mây máu lớn nâng Trương Vinh Phương trôi nổi giữa không trung, lẳng lặng nhìn chăm chú Thiên Mạc ngọ nguậy phía trên.
'Ngươi còn chưa hết hi vọng sao? ' Bạch Lân nghi hoặc hỏi.
'Còn có hai biện pháp chưa thử nghiệm. '
Trương Vinh Phương giơ tay lên, hắn đã suy tư nghiên cứu hồi lâu, hiện tại, cuối cùng cũng có chút chắc chắn rồi.
Vụt.
Ngón tay phải của hắn tự động gãy một đốt, lao về phía Thiên Mạc giống như mũi tên.
Ngón tay kia bay được khoảng cách một nửa thì đột nhiên tự động nổ tung, hóa thành từng đường cong kỳ dị uốn lượn tản ra màu trắng bạc.
'Đó là…! !? Linh tuyến! !? Ngươi thế mà có thể…? !' Bạch Lân bị giật mình đơ ra trong nháy mắt.
Trước đó thấy Trương Vinh Phương cái gì cũng có thể mô phỏng, trong lòng nàng vẫn chỉ là sợ hãi than chứ không cảm thấy chấn động.
Nhưng giờ này khắc này, thấy đối phương thậm chí ngay cả linh tuyến cũng có thể mô phỏng ra được, nàng mới hoàn toàn không biết nên nói cái gì cho phải.
'Không có gì, sự cấu thành của linh tuyến là có dấu vết để lần theo, đại bộ phận trong đó là hợp kim kim loại kết hợp với các loại protein…. ' Trương Vinh Phương lại bắt đầu nói mấy từ mà nàng nghe không hiểu.
Ánh mắt của hắn theo dõi linh tuyến mà mình mô phỏng.
Linh tuyến kia bay càng ngày càng gần, càng ngày càng gần.
Cho đến cuối cùng, phập, nhẹ nhàng đánh lên trên Thiên Mạc.
Vẫn không có tác dụng gì cả.
Thiên Mạc vẫn giống như trước kia, không hề có một động tĩnh.
'Bạch Lân ngươi đi thử xem. ' Trương Vinh Phương trầm giọng nói. Thu hồi linh tuyến bị đẩy lùi khiến hắn lần nữa khôi phục hình thái huyết nhục.
"Ặc… được rồi!" Bạch Lân cảm giác bây giờ tác dụng của mình càng ngày càng ít, cảm giác có chút không ổn cho lắm.
Lúc đầu nàng vẫn cảm thấy có hơi sợ Thiên Mạc, nhưng nếu như ngay cả chút chuyện này mà cũng làm không được, vậy chẳng phải là ngày sau nàng thực sự không có chút tác dụng nào sao?
Dù sao hiện tại việc cần động não đã có Hồng Nghiệp rồi.
Nàng khẽ cắn môi, đúng là vẫn tiến lên.
Một đoàn sương trắng tỏa ra, nàng chợt bay nhào ra từ một chiếc tượng thần nhỏ đeo trên người Trương Vinh Phương.
Cửa động Thái Hư mở ra, giữa không trung, một con mãng xà độc nhãn khổng lồ màu trắng phi hành xông lên, đánh về phía Thiên Mạc.
Thình thịch.
Nàng đâm một phát lên trên Thiên Mạc, toàn bộ thân rắn đều suýt chút nữa bị dính thành một đoàn, chen chúc trên mặt ngoài của Thiên Mạc.
"Vẫn không được sao?" Trương Vinh Phương nhíu mày lại.
"Không! Có hiệu quả!" Bạch Lân bỗng nhiên lớn tiếng nói.
Nàng rút thân thể về, lơ lửng phía trước Thiên Mạc, ánh mắt sáng quắc nhìn chăm chú vào một cái hố nhỏ nông cạn mới xuất hiện trên đó.
Cái hố nhỏ đó giống như là cảm ứng được nàng sau đó tự động hiện lên.
Chỉ là cái hố nhỏ đó quá nhỏ, quá tầm thường, căn bản là không có cách thấy rõ được.
Lúc này Trương Vinh Phương cũng bay lại gần hơn một chút, thấy được cái hố nhỏ đó.
Dựa theo đạo lý, Thiên Mạc sẽ tự động khép lại tất cả dấu vết.
Nhưng cái hố nhỏ ấy lại vẫn tồn tại ở chỗ này, không hề lung lay dao động một ít gì.
"Ta sẽ lui ra phía sau thử xem." Bạch Lân lớn tiếng nói, nàng thử bay ra đằng sau một chút.
Quả nhiên, theo việc nàng kéo dài khoảng cách, cái hố nhỏ nọ tự động khép lại, biến mất.
"Cho nên nói, Thiên Mạc này quả thật là chỉ cho phép thần phật đi qua…" Bạch Lân kinh ngạc cảm thán.
Trương Vinh Phương trầm mặc.
"Vậy vì sao ngươi chỉ có thể làm ra một cái hố nhỏ như thế?"
"Ta…" Bạch Lân nghĩ đây không phải là lỗi của bà. Nhất định là Thiên Mạc có những phương thức phân biệt nào đó khác.
Trương Vinh Phương cũng không nói lời vô ích, tiến hành huyết liên phía sau lưng.
Trong đó một vệt ánh sáng màu máu bắn ra, hóa thành một đám mây máu sền sệt.
Bên trong mây máu, một huyết nhân năm mắt ngồi xếp bằng trên vòng xoáy máu đen chậm rãi hiện lên.
Đó là Huyết Thần! !
Huyết Thần lộ ra một nụ cười mỉm điên cuồng, tròng trắng mắt của tất cả năm con mắt đều là ánh huỳnh quang màu trắng, chỉ có con ngươi là vòng xoáy màu đen.