Chương 1739: Ứng đối (8)
Hắn ta bay thẳng hướng phía Thiên Mạc.
Còn chưa hoàn toàn tới gần, mặt ngoài của Thiên Mạc đã chậm rãi hiện lên một cái hố nhỏ.
Cái hố nhỏ của lần này so với của Bạch Lân rõ ràng là sâu hơn không ít. Tuy rằng vẫn chưa tới mức tự động tách ra nhường đường nhưng đã chứng minh được một sự thật.
"Xem ra chính là ngươi quá yếu." Trương Vinh Phương không còn lời gì để nói.
Nhìn từ điểm này, không phải tất cả thần phật đều có thể tùy ý đi ra ngoài, hiển nhiên thần phật có thể ra khỏi nơi này có yêu cầu rất lớn đối với thực lực.
Trước đó lúc Nguyệt Thần bay ra ngoài trông thì rất nhẹ nhàng, nhưng đó chẳng qua là thực lực của hắn mạnh mẽ quá đáng, nhìn không ra tiêu hao.
Có thể nói, bản thân Thiên Mạc này chính là một công cụ dùng để hạn chế, những ai có thực lực yếu ớt, cho dù có quyền hạn ra ngoài thì cũng không có lực lượng đó.
"Vậy phải làm sao bây giờ? Hiện tại đã không có đủ thần phật cường đại nữa" Bạch Lân bất đắc dĩ nói.
Huyết Thần mạnh hơn bà, không phải cũng là như vậy sao?
"Lớp Thiên Mạc này là thiết lập bảo vệ vùng khu trao đổi của chúng ta, không thể hủy hoại. Chỉ có thể dùng trí."
Trương Vinh Phương đã lấy được Cường Hóa Tư Duy, lúc này trong đầu vô số suy nghĩ thoáng hiện lên trong đầu.
Bỗng hai cánh tay hắn rung lên, đồng thời thu hồi Huyết Thần và Bạch Lân.
"Thế này thì sao?"
Hắn phất tay tách ra một ngón tay của mình.
Ngón tay kia bay về phía Thiên Mạc, rất nhanh đã hóa thành một đám linh tuyến màu đỏ.
Trong thời gian ngắn như vậy, hắn thậm chí ngay cả linh tuyến màu đỏ cũng mô phỏng ra được nữa.
'Bạch Lân, một lần nữa. '
'Được! '
Trong nháy mắt, sương trắng lan ra, một con bạch mãng độc nhãn bắn ra, lại đánh tới hướng phía Thiên Mạc.
Trong lúc bạch mãng bay vụt, Trương Vinh Phương biến thành linh tuyến màu đỏ bám bên ngoài cơ thể của bà, hình thành nên thứ giống như hoa văn.
Thình thịch!
Lần thứ hai.
Bạch Lân hung hăng đánh lên trên Thiên Mạc.
Nhưng lần này, phản ứng ở mặt ngoài Thiên Mạc rõ ràng hơn rất nhiều, cái lỗ trên đó so với trước kia phải sâu hơn rất nhiều.
'Có hi vọng! ' Ánh mắt Trương Vinh Phương nghiêm nghị: "Bạch Lân, há mồm! !"
A! ?
Vẻ mặt Bạch Lân nghệt ra, theo bản năng nghe lời há mồm.
Bỗng một điểm sáng màu đỏ bắn mạnh tới, hung hăng nhảy vào trong miệng bà, sau đó tiến vào trong bụng nàng giống như vật còn sống.
"! ?! ! Thứ gì chui trong miệng ta vậy! !! ?" Nàng lập tức hoảng sợ.
'Kêu cái gì, là ta! ' Giọng của Trương Vinh Phương truyền ra từ trong bụng của bà: 'Chúng ta cùng nhau thử lại lần nữa, lần này chú ý hợp sức! '
Bởi vì huyết liên nên khí tức bản thân Trương Vinh Phương và thần phật trên người của hắn có ràng buộc và dây dưa rất sâu.
Rất dễ dàng có thể hòa nhập làm một thể.
Vậy nên nếu như thao tác thật tốt, hắn hoàn toàn có thể mô phỏng linh tuyến lực lượng của Bạch Lân, làm bộ trở thành một bộ phận khí quan của bà.
"Ồ! ? Còn có thể làm như vậy được à? ?" Vẻ mặt Bạch Lân ngớ ra.
Nàng chợt hóa thành hình người, sờ soạng cơ thể và bụng mình. Cứ có loại cảm giác là lạ sao ấy…
"Ngươi sẽ không một mực ở trong đó không ra ngoài chứ? ??"
"Đừng nói nhảm, thử một lần nữa!" Trương Vinh Phương lười để ý đến suy nghĩ miên man của bà, trực tiếp ra lệnh.
"Nhưng sau này ta không gả ra ngoài được thì làm sao bây giờ?" Bạch Lân rầu rĩ nói.
"Nói như kiểu trước đây ngươi có thể gả ra ngoài được ấy, bắt đầu!" Trương Vinh Phương nói to.
Bạch Lân không phản bác được, chỉ có thể lại một lần nữa lại gần phía Thiên Mạc.
"Chuẩn bị cho tốt." Bỗng nhiên giọng của Trương Vinh Phương lại vang lên.
Không đợi nàng suy nghĩ cẩn thận chuẩn bị cho tốt cái gì, trong nháy mắt, một thần uy kinh khủng vô cùng to lớn bành trướng biến lớn từ trong cơ thể bà.
A! !!
Nàng bỗng nhiên cảm thấy toàn thân bắt đầu bành trướng, thiêu đốt, xôn xao.
Thân thể lại khôi phục thân rắn, sau đó nhanh chóng trở nên to lớn hơn giống như thổi khí, chỉ là mấy cái chớp mắt đã từ độ dài mấy chục mét nguyên bản, biến lớn đến dài hơn trăm mét, thô hơn mười mét.
Nhưng còn chưa ngừng lại! Vẫn còn tiếp tục trở nên lớn hơn!
Rất nhanh!
200m! 300m! 400m! !
Rốt cuộc, biến hóa của Bạch Lân chậm rãi dừng lại.
Lúc này nàng đã biến thành một con cự thú kinh khủng dài hơn bốn trăm mét, to ba mươi mấy mét.
Lần đầu được có được tăng phúc lực lượng mạnh mẽ khủng bố như thế, Bạch Lân đầu tiên là ngơ ngác lơ lửng trên bầu trời, không biết làm sao.
Nhưng rất nhanh, rất nhanh nàng đã thích ứng loại cảm giác mê say vui vẻ này.
"Ha ha ha ha ha! !! Ta! Bạch Lân! ! Thôn thiên phệ địa! !!"
Nàng phát ra một tiếng rít gào đinh tai nhức óc.
Khí lưu tầng giữa xung quanh bị cuốn thành tảng lớn luồng khí xoáy, bay lượn nhảy múa quanh thân thể của bà.
"Tranh thủ thời gian đi Thiên Mạc cho ta! Đồ ngu xuẩn! !" Trương Vinh Phương nổi giận cắt ngang lời bà.