Chương 1740: Ứng đối (9)
Hắn mô phỏng đổi tất cả lực lượng của bản thân theo linh tuyến của Bạch Lân, không phải là cho nàng ta dùng để làm màu giả ngu đâu.
"A! ? À…" Bạch Lân trong nháy mắt bị cắt ngang từ trong giấc mộng đẹp, tâm trạng phấn khởi tột độ lập tức chững lại.
"Không thể để ta sung sướng, vui vẻ hài lòng một lúc sao? Biết rồi biết rồi."
Lúc này nàng không hề có một chút do dự nào, phóng thẳng về phía Thiên Mạc.
Lúc này đây, nàng còn chưa tới gần đã có thể thấy Thiên Mạc bắt đầu tự động phân tách ra một con đường.
Giống như lúc Trương Vinh Phương tận mắt nhìn thấy Nguyệt Thần rời đi trước đó.
"Có hiệu quả rồi!" Nàng kinh ngạc vui mừng nói.
"Vậy thì đi đi. Không phải sợ, xông về phía trước!" Trương Vinh Phương trầm giọng nói.
Lúc này Bạch Lân cắn răng, đè xuống sự sợ hãi trong lòng, có sự ủng hộ của Trương Vinh Phương, sức mạnh liên tục không ngừng giống như vô cùng vô tận trong cơ thể tạo cho nàng cảm giác an toàn không có gì sánh kịp.
Nàng nhắm mắt lại, phóng thẳng về phía lối đi.
Sau khi nàng ta xông vào lối đi, Thiên Mạc phía sau lập tức khép lại, đóng kín, ngăn cách mọi thứ.
Nàng ta ở trong một khoang trống hình bầu dục, không ngừng tiến sâu vào bên trong.
Không có ánh sáng, chỉ có ánh sáng trên người nàng ta đang nhấp nháy.
“Này, lão đại, ngươi vẫn còn ở đó chứ?” Nàng ta có chút sợ hãi, nhẹ giọng hỏi ở trong đầu.
“Im miệng lại, tiếp tục đi về phía trước!” Trương Vinh Phương nhanh chóng trả lời.
Trạng thái hiện tại của hắn có chút quái dị.
Trên thực tế, bản thể của hắn vốn chưa hoàn toàn tiến vào trong cơ thể Bạch Lân, mà chỉ phân ra một phần nhỏ tiến vào. Khoảng chừng tương đương với một phần năm huyết nhục.
Dù sao thì cũng không thể đặt hết trứng gà vào cái rổ, chỉ là không ngờ lần này lại thành công.
“Chúng ta cứ ra ngoài như vậy sao? Không có chuẩn bị gì cả? Đã đi ra ngoài rồi?” Sau khi Bạch Lân vui vẻ, thì bỗng nhiên có chút không biết làm sao.
Mấy năm qua, nàng ta sớm đã quen ỷ lại Trương Vinh Phương, lúc này đối mặt với chuyện không rõ, cũng giống như vậy, nàng ta lập tức dò hỏi lão đại.
"Không sao, có ta ở đây, ngươi không chết được đâu." Trương Vinh Phương bình tĩnh nói, cẩn thận quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Thiên Mạc này rất rõ ràng, vô cùng dày.
Hiện tại bọn họ đã bay ít nhất nửa phút, tốc độ khoảng chừng mười mấy mét mỗi giây.
Nhưng vẫn chưa xông ra khỏi Thiên Mạc.
"Được!" Bạch Lân đè nén bất an trong lòng, tăng nhanh tốc độ, bay về phía trước.
Thời gian bất giác trôi qua.
Bỗng một âm thanh nhẹ vang lên.
Bạch Lân chỉ cảm thấy phía trước mình trống rỗng, dường như đã xông vào một nơi vô cùng trống trải.
Nàng ta cảm thấy hoa mắt.
Thân thể đã bay từ đường đen trong Thiên Mạc ra bên ngoài.
Ngoài Thiên Mạc.
Trong đại địa, dưới đáy của một khe hở u ám.
Một cự mãng một mắt màu trắng khổng lồ từ trong không gian vặn vẹo cấp tốc lao ra ngoài, bay thẳng ra ngoài khe nứt.
Điều kỳ lạ là lúc cự mãng đó vừa ra ngoài, cao ít nhất mấy trăm mét, thô mấy chục mét.
Nhưng rất nhanh, khi kéo dài khoảng cách, cơ thể của nó bắt đầu cấp tốc co rút lại.
Chỉ ngắn ngủi mấy hơi thở.
Cự mãng dài mấy trăm mét này thu nhỏ lại thành một nữ tử mặc váy trắng dài một mét sáu mấy.
Đùng.
Nữ tử ngã xuống mặt rìa khe nứt, còn bò trên mặt đất, hai tay duỗi về phía trước, làm động tác bơi, cơ thể mảnh khảnh không ngừng vặn vẹo, uốn éo trái phải.
Rõ ràng nàng ta còn cho rằng bản thân vẫn là thân rắn.
“Đứng dậy đi kẻ ngốc!” Trương Vinh Phương quả thật không nhìn nổi nữa.
Nếu không phải Thần Phật có thể tin tưởng, còn có thể khai thông thật sự rất ít. Thì hắn sẽ không chọn kẻ ngốc này ra ngoài dò đường.
"Đừng có mắng ta suốt được không, ta không ngốc, trước đây thần chủ của ta cũng nói ta rất thông minh đó!" Bạch Lân bất mãn phản bác lại.
Trương Vinh Phương lười để ý đến nàng ta, hắn bắt đầu thử nghiệm phân chia bản thân từ trong cơ thể Bạch Lân.
Nhưng xảy ra phiền phức rồi.
Cơ thể hắn bị đông cứng ở trạng thái linh tuyến, dường như hoàn toàn không cách nào tiến hành thay đổi tùy ý!
“Có chuyện gì vậy?”
Trương Vinh Phương không thể hiểu nổi, theo lý mà nói, có lẽ năng lực của hắn và Thần Phật không liên quan mới đúng.
“Tại sao ta cảm giác có chút đau đầu nhỉ?” Lúc này Bạch Lân cũng lên tiếng.
“Không đúng! Thiên Quang!” Trương Vinh Phương đột nhiên phản ứng lại: “Mau tìm một nơi trốn ngay! Đừng để bị ánh sáng chiếu đến!”
Bạch Lân cũng phản ứng lại, không đứng dậy, mà trực tiếp dùng tay chân, nhanh chóng xông đến phía gò đất bùn đen ở bên cạnh.
Đùng!
Một tiếng vang thật lớn.
Cả người nàng ta mạnh mẽ va vào trong mảng lớn bùn đen.
Mạnh mẽ va thành một cái động dưới đáy của gò đất nhỏ này.
Từ không có gì thành có động.
Bạch Lân trốn trong mảng lớn bùn nhão, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.