Chương 1756: Thoát ra (3)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1756: Thoát ra (3)

“Lực lượng Thủy tổ cao thượng vô cùng vĩ đại!”

"Huyết tổ, nguyện ý chí của người vĩnh hằng thịnh vượng!"

Tất cả huyết duệ đều mong ước chân thành.

Bọn họ có thể cảm giác được Thủy tổ đang ngưng tụ lực lượng cực kỳ khổng lồ.

Biến đổi tinh hoa đất trời, biến mọi thứ thành máu tươi, hóa thành lực lượng phụ thuộc bản thân.

Chuyện như vậy, chỉ có lúc quyết chiến ba kẻ đứng đầu Thánh Tuần lần trước mới có.

Mà hiện tại, cảnh tượng đất trời hóa thành máu này lại xuất hiện.

Vô số người đều có thể cảm giác được ngọn nguồn huyết mạch của bản thân đang chậm rãi rung động, dường như muốn ngưng tụ cùng đĩa máu trên bầu trời.

Phù!

Đúng lúc này, trong đĩa máu khổng lồ phía trên hẻm núi, từng con dơi màu máu cực lớn sải cánh với đường kính hơn mười mét ngưng tụ hình thành, bay lên trên.

Con dơi ngày càng nhiều, càng dày đặc, bọn chúng gào thét, hội tụ thành một dòng suối màu đỏ sẫm, rung cánh dơi bay về phía tầng giữa bầu trời.

Nhìn từ bên dưới, chỉ có thể thấy hàng ngàn con dơi khổng lồ mơ hồ hội tụ thành một khuôn mặt cực lớn, xông thẳng lên bầu trời, bay đến độ cao không thể biết được.

Sau đó mấy âm thanh nhẹ nhàng vang lên, Hồng Nghiệp và mấy bóng người khác đồng thời cuộn lên những đám mây khói xám trắng, đi theo hướng của dòng sông dơi.

Tầng giữa.

“Ta hiểu tâm trạng của ngươi, nhưng.... Đây chính là số mệnh của chúng ta.” Dung Tâm nhẹ giọng nói.

“Sau khi Thiên Mạc mở ra, sớm muộn gì nó cũng sẽ dần dần chìm xuống và mất đi cân bằng vốn có.

Nói cách khác, kể từ khoảnh khắc chúng ta đánh vỡ từ bên ngoài vào trong thì khu trao đổi này đã mất cân bằng rồi. Chỉ cần phá vỡ một lần, Thiên Mạc sẽ không còn hoàn mỹ không chút tì vết như trước. Không thể hoàn toàn ngăn chặn Thiên Quang chiếu rọi vào nữa.”

Nguyệt Thần im lặng không nói gì.

Ông ta nghĩ tới Thiên Mạc trước khi bản thân rời đi, khi ấy, Thiên Mạc cũng đang chìm xuống, có lẽ nguyên do là bởi Thiên Mạc đã từng bị mở ra một lần chăng?

“Chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian, Dung Tâm, bắt đầu đi!” Lạp Phu thoáng mất kiên nhẫn.

“Được.” Tất cả lông vũ khắp người Dung Tâm ào ào dựng thẳng lên, tiếp đó, hắn ta phóng tất cả lông vũ ra, chúng hóa thành vũ phấn gây ô nhiễm toàn bộ khu trao đổi này.

Sau khi vũ phấn của hắn ta triệt để dung nhập vào trong vòng tuần hoàn của trời đất thì lập tức có thể thu thập tuỷ não của tất cả sinh linh nơi này bằng tốc độ nhanh nhất.

“Trời đất trỗi dậy!”

Lông vũ quanh thân Dung Tâm chậm rãi bùng lên ánh sáng trắng.

Ánh sáng trắng chói mắt triệt để nhuộm hết thảy sắc thái xung quanh thành trắng bệch, một loại âm hưởng bén nhọn chói tai truyền ra từ bên trong thân thể hắn ta và không ngừng khuếch tán từng vòng ra ngoài.

Oành! !

Trong nháy mắt, lông vũ trên toàn bộ thân thể Dung Tâm nổ tung từng chút một.

Phút chốc, lông vũ toàn thân hắn ta nổ tung và hóa thành vô số bụi màu lam lục rồi bay xuống từ khắp xung quanh, kế đó phóng vào tầng khí quyển màu xanh lam bên dưới, thoắt cái đã biến mất tăm.

“Sao ta bỗng cảm thấy có gì đó không đúng lắm.... ?” Chiếu Ngọc Các ở một bên bất chợt nhíu mày.

Thông thường, sau khi vũ phấn phân tán xuống phía dưới sẽ nhanh chóng dung nhập vào vòng tuần hoàn khí quyển, chứ không phải biến mất khó hiểu trong không khí thế này.

Phải rồi.

Lượng vũ phấn khổng lồ do Dung Tâm phóng ra phảng phất như vừa tiến vào khí quyển đã mất tích một cách tự nhiên.

Như thể ngay từ đầu chúng đã không tồn tại vậy.

“Hình như ta ngửi thấy một mùi hương có chút quen thuộc.... ?” Chiếu Ngọc Các nhìn về phía Lạp Phu.

Lạp Phu híp mắt nhìn chằm chằm bầu khí quyển bên dưới và im lặng một lúc.

Đột nhiên, hắn ta vỗ lòng bàn tay xuống.

Một luồng khí nóng khổng lồ vô hình tỏa ra từ trong tay hắn ta, hình thành một bàn tay thần uy cực lớn, bay về phía bầu khí quyển.

Vù! !!

Đám người bên dưới khí quyển màu xanh lam lập tức bị bàn tay này vỗ trúng.

Lam quang vặn xoắn và bắt đầu vỡ vụn, tạo thành từng vòng gợn sóng lờ mờ hướng ra bốn phía.

Ở chính giữa bầu khí quyển chợt rách ra một lỗ hổng khổng lồ màu xanh lam, sau đó nó lan rộng ra khắp xung quanh.

Mà khung cảnh bên trong lỗ hổng màu xanh cũng lộ ra triệt để.

“! !? Đây.... Đây là! !?” Đôi mắt đẹp của Chiếu Ngọc Các trợn to, nàng ngơ ngác nhìn xuống bên dưới chỗ khí quyển bị xé rách.

Không chỉ mình nàng mà bản thân Dung Tâm cũng trợn mắt há mồm, ba con mắt nhất thời co lại, gắt gao nhìn chằm chằm vào cảnh tượng lộ ra phía dưới bầu khí quyển.

Một cảm giác rùng mình từ sâu tận xương tủy chợt dâng lên trong lòng hắn ta.

“..... Ác linh.... !!” Lạp Phu hít sâu một hơi, cắn răng nhìn chằm chằm mặt người huyết sắc vô cùng to lớn dưới bầu khí quyển kia.

Khuôn mặt người khổng lồ đó có đường kính ít nhất hơn ngàn mét, đang ẩn mình dưới lớp khí quyển và tự chuyển hóa thành màu lam nhạt, không ngừng nuốt chửng vô số vũ phấn mà Dung Tâm vừa bộc phát phóng ra ngoài.