Chương 1757: Thoát ra (4)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3 lượt đọc

Chương 1757: Thoát ra (4)

Hắn ta đột ngột quay đầu nhìn về phía Nguyệt Thần.

“Có phải ngươi đã sớm biết rồi đúng không! !?”

Không biết thể ác linh có dung tích khổng lồ như vậy đã phải mất bao lâu mới phát triển được.

Bọn họ cứ thế xông thẳng vào! Còn tưởng rằng nơi này là khu trao đổi xa lạ và hoang phế nữa chứ! ?

“.....” Nguyệt Thần không rõ vì sao bọn họ lại căng thẳng đến vậy. Nhưng khoảng thời gian chờ đợi bên ngoài này, ông ta cũng hiểu được bản thân nên biết những gì.

Đặc biệt là ác linh nhạy cảm nhất.

“Rút lui! ! Nơi này đã bị ô nhiễm hoàn toàn! Mau rút! !” Lạp Phu gầm lên rồi dẫn đầu quay người bay về phía Thiên Mạc.

Cho dù có rút tuỷ não của sinh linh sau bị ô nhiễm bởi ác linh ra ngoài thì cũng là kịch độc đối với bọn họ.

Đây là một thứ khủng khiếp hoàn toàn đối lập với sinh linh, căn bản là không có bất kỳ giá trị nào!

Ba người vội vã quay người phóng về hướng Thiên Mạc lúc tiến vào.

Nhưng còn chưa bay được bao xa, Lạp Phu là người đầu tiên bất ngờ dừng lại và nhìn thẳng về phía trước.

“Ai! ? Cút ra đây! !”

Lúc này, trong tiếng quát chói tai của hắn ta đã chứa đựng chút ít căng thẳng.

Chiếu Ngọc Các và Dung Tâm nhìn theo hướng Thiên Mạc mà không hiểu gì cả, rõ ràng nơi đó chẳng có thứ gì. Trong tầm mắt của bọn họ, nơi đó hoàn toàn vắng vẻ, họ có thể bay thẳng qua và nhanh chóng rời khỏi nơi này kia mà.

Nhưng Lạp Phu lại hệt như đã phát hiện được gì đó, hắn ta cứ đứng lơ lửng tại chỗ và nhìn chằm chằm vào không trung bằng ánh mắt rét lạnh.

Vù…

Đang lúc hai người cảm thấy kinh dị thì bỗng nhiên có một bóng người cao lớn vạm vỡ, mặc áo bào đỏ hiện ra từ hư không ở ngay vị trí mà Lạp Phu đang nhìn chằm chằm kia.

Bóng người nọ tựa như một con tắc kè hoa, trước đó thân hình hoàn toàn cùng màu với Thiên Mạc, cũng gần như không có dao động khí tức.

Nếu không nhờ Lạp Phu sớm phát hiện, chỉ e sau khi bọn họ chân chính đụng vào đối phương rồi mới có thể nhận ra có điều không ổn.

Thật sự phải đợi đến lúc đó…

Làn da của người mặc huyết bào tái nhợt, trong mắt rực lên ngọn lửa huyết sắc, ánh mắt đang lướt qua từng người một.

Cuối cùng dừng lại trên người Nguyệt Thần.

“Sư tôn..... Quả nhiên vẫn là ngươi đối xử tốt với ta nhất. Lần nữa trở về cũng không quên mang theo đồ ăn vặt cho ta....”

Bờ môi Nguyệt Thần khẽ hé mở, lúc này trong lòng ông ta cũng có hơi bối rối.

Ông ta nhớ rõ bản thân ra ngoài không bao lâu mà? ?

Vốn dĩ trước khi ông ta rời đi, Trương Vinh Phương có phải cái dáng vẻ quỷ quái này đâu. Cũng hoàn toàn không phải khí tức này! !

Nhưng bây giờ…

Chỉ vừa tới gần đã có thể cảm nhận được ác ý khủng khiếp dữ tợn và mãnh liệt, phảng phất như muốn ăn tươi nuốt sống tất cả mọi thứ đang quanh quẩn trên người đối phương.

Trong đó, chỉ có một ít khí tức vốn dĩ thuộc về Trương Vinh Phương, còn lại đa phần đều là một loại khí tức đặc biệt quái dị và hoàn toàn mới lạ nào đó. Dường như còn xen lẫn không ít khí tức xúc tu mục nát của biển Lãng Quên kia…

Tên tiểu tử này.... rốt cuộc đã làm gì trong mấy năm ông ta rời đi! !? ?

Nguyệt Thần nhìn đồ đệ đã từng rất quen thuộc của chính mình này, giờ đây tựa như ông ta không phải đang nhìn một người, mà là một vật tổ hợp phức tạp của vô số ác linh kỳ dị và đáng sợ hội tụ lại!

“Ngươi..... !! ? Cấu kết ác linh! !?” Sắc mặt Lạp Phu biến đổi kịch liệt, ác linh và Thần Phật chính là hai thể đối lập một cách tuyệt đối.

Mà Nguyệt Thần này thế mà lại là.... !?

Hắn ta tức tốc liên kết mọi thứ trước đó lại với nhau.

Chẳng mấy chốc, một kết luận đáng sợ bật ra trong đầu hắn ta.

“Đi! Đây là một cái bẫy! !”

Quanh người hắn ta đột nhiên bùng lên ngọn lửa màu đen.

Khi ánh lửa tán đi, hắn đã chuyển thành trạng thái Lò Luyện Đốt Tâm, vội vàng xông tới Thiên Mạc ở chỗ khác.

Hai người Dung Tâm và Chiếu Ngọc Các cũng đồng loạt đi đường vòng, bỏ chạy theo những phương hướng khác.

Đánh với ác linh, bất kể thắng hay thua, bọn họ đều sẽ bị tổn thất rất lớn.

Chả ai nhảy vào làm loại chuyện không có lợi ích này cả!

“Ác linh? Là nói ta đấy à? ?” Trương Vinh Phương có hơi không hiểu.

Nhưng nghi ngờ là nghi ngờ, ăn thì vẫn phải ăn.

Ăn hết mấy cá thể đến từ ngoại giới này, hẳn là có thể hiểu biết sơ bộ về bên ngoài.

Nhìn ba người nhanh chóng bỏ chạy, Trương Vinh Phương vừa động ý nghĩ. Thân thể hắn bỗng chốc nổ tung, hóa thành vô số huyết vụ.

Cùng lúc đó, huyết vụ mới ngưng tụ bên cạnh thân thể Dung Tâm trong nháy mắt, lập tức hóa thành một Trương Vinh Phương hoàn toàn mới, một phát nắm lấy bả vai của Dung Tâm.

“! !? ?”

Dung Tâm hoàn toàn không ngờ đối phương nhanh đến vậy, hơn nữa còn chọn hắn ta làm mục tiêu đầu tiên.

Lò Luyện căn cơ trong thân thể hắn ta được chế tạo từ đồ phổ võ đạo mang tên ‘Nguyên Trì Phong Thú quyết’.