Chương 1759: Thoát ra (6)
Lúc bấy giờ, khi nhìn thấy cảnh này.
Cho dù là Dung Tâm, Lạp Phu hay Chiếu Ngọc Các, thậm chí là cả Nguyệt Thần đều mơ hồ lộ ra vẻ chấn động.
“Chỉ là hàng giả! ! Chết đi! !” Dung Tâm đột ngột bộc phát, Lò Luyện ở lồng ngực bừng sáng nhằm tăng cường thân thể, hắn ta hóa thành ảo ảnh và thình lình lao về phía Trương Vinh Phương.
Tiếng nổ ầm đùng vang vọng.
Nơi lồng ngực của Trương Vinh Phương cũng bùng lên ánh lửa của Lò Luyện. Bùng nổ ra lực lượng có tốc độ đáng sợ tương tự để chống lại Dung Tâm.
Quả thực hắn chỉ có thể mô phỏng và đạt được thực lực của đối phương trong thời gian ngắn, nhưng.... chỉ cần liên tục thu lấy mô huyết dịch và bộ phận cơ thể của đối phương là có thể tiếp tục kéo dài việc mô phỏng này.
Thẳng đến khi.... triệt để tiêu diệt và ăn hết đối phương!
Trên không trung của tầng giữa.
Hai bóng người chớp lóe nhanh chóng, vừa xuất hiện nhưng chớp mắt sau đã biến mất dạng, hệt như hai luồng bọt biển lấp lánh không ngừng, lại giống như những đốm sáng xanh đỏ liên tục nhấp nháy.
Dung Tâm càng đánh càng hoảng sợ, bất luận hắn ta thi triển chiêu thức gì, thì đối phương lại sử dụng chiêu thức hoàn toàn y hệt hắn ta!
Điều đáng sợ nhất chính là uy lực trong chiêu thức đối phương thế mà còn mạnh hơn một chút so với hắn ta!
“Không Ngọc! !” Dung Tâm nắm chặt hai tay vào nhau và cầm ra hai mâm tròn màu lam lục như ngọc.
Đó là năng lượng do hắn phóng thích ra từ Lò Luyện của chính mình, kết hợp với luồng không khí xung quanh để ngưng tụ ra sát chiêu mạnh mẽ.
Là sự kết hợp ở trình độ đỉnh cao nhất từ một thân võ đạo mấy trăm năm của hắn ta.
“Không Ngọc.” Trương Vinh Phương cũng giơ cao hai tay và trong lòng bàn tay cũng ngưng tụ ra ngọc bàn màu lam lục tương tự.
Tốc độ trước sau chỉ chậm hơn hắn ta một ít.
“Giết! !” Dung Tâm đột nhiên tiến lên phía trước, dồn hết sức phất tay, đẩy Ngọc Bàn ra.
Xùy! !
Ngọc Bàn ở hai bên thoáng chốc va chạm vào nhau, âm thầm ép sát, biến dạng, vặn xoắn, sau đó ầm ầm vỡ nát.
Ngọc Bàn của Trương Vinh Phương vậy mà vẫn còn sót lại một ít và bay về phía Dung Tâm.
Ầm!
Toàn thân Dung Tâm chấn động dữ dội, lồng ngực bị đập trúng, hắn ta bay ngược ra sau một đoạn, khắp người máu me be bét.
Hắn ta nhìn sang những người còn lại, lúc này, Lạp Phu và Chiếu Ngọc Các thế mà đã mở Thiên Mạc ra và đang bỏ chạy ra ngoài.
“Các ngươi! !?” Ánh mắt hắn ta đầy phẫn nộ, cả người bỗng chốc tỏa ra lam quang.
Lò Luyện trên ngực hắn ta càng trở nên sáng tỏ và chói mắt.
“Nếu ta đã không chạy được thì bất kể ai trong các ngươi cũng đừng mong trốn thoát! !”
Vù!
Toàn thân hắn từ trên xuống dưới chợt bừng lên ánh lửa màu xanh lam.
Ánh lửa kia bốc lên cao và lao ra xa hơn chục mét, giống như một ngọn đuốc to lớn.
Kỹ Năng Cộng Phần!
Lò luyện ở lồng ngực của Dung Tâm bốc cháy với tốc độ cực cao, phát ra những âm thanh nặng nề vang vọng.
Một luồng dao động ngột ngạt gấp nhiều lần so với trước đó bắt đầu khuếch tán từ trên người hắn ta ra ngoài.
“Kỹ Năng Cộng Phần! ?” Hai người Lạp Phu cảm nhận được dao động, sắc mặt hơi thay đổi, càng tăng nhanh tốc độ rời đi.
Sau khi Lò Luyện tăng cường thân thể, chẳng những giúp cải tạo toàn thân mà còn gắn kết ý thức thân thể với Lò Luyện để hình thành chỉnh thể.
Một khi ở vào loại trạng thái này, bất cứ chiêu thức võ đạo nào được thi triển đều có thể đạt được hiệu quả tăng cường cực lớn.
Nhưng tương tự, bản thể Lò Luyện làm năng lượng cốt lõi cũng có uy lực bùng nổ cực hạn.
Đồng thời là uy lực cao nhất.
Đây chính là Kỹ Năng Cộng Phần.
Cái gọi là Cộng Phần tức là một khi sử dụng, rất có thể bản thân và kẻ địch sẽ cùng gặp phải chiêu thức nguy hiểm.
Đương nhiên uy lực của nó cũng là lớn nhất.
Nếu như Chân Ấn là sát chiêu thông thường, vậy thì Kỹ Năng Cộng Phần đối với người nắm giữ Lò Luyện Đốt Tâm chính là chiêu tuyệt sát chỉ có thể sử dụng khi phải đối mặt với tình thế nguy hiểm nhất.
Một khi sử dụng, người đó sẽ rơi vào trạng thái suy nhược tuyệt đối trong thời gian ngắn.
Lúc bấy giờ toàn thân Dung Tâm bốc lên ngọn lửa màu xanh lam hừng hực, hắn ta giơ cao tay phải, bắn từng đợt sóng không khí ra xung quanh, đẩy hết thảy mọi thứ ra bên ngoài, không cho phép tới gần.
Nét mặt Trương Vinh Phương không hề thay đổi, hắn cũng giơ cao tay phải lên.
“Kỹ Thuật Cộng Phần? Ta cũng làm được.”
Lòng bàn tay hắn cũng bừng lên ngọn lửa màu xanh lam, kế đó nhanh chóng lan tràn ra khắp cơ thể.
“Vậy thì cùng chết đi! !” Trong mắt Dung Tâm lóe lên tia điên cuồng.
“Thần Phong Như Kính! !”
Bàn tay hắn ta nắm chặt lại.
Răng rắc.
Vô số vết nứt vỡ ra trong hư không xung quanh bàn tay hắn ta.
Tựa như bàn tay hắn ta được bao quanh bởi những mặt gương băng vuông vức và bóng loáng.