Chương 1760: Thoát ra (7)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1760: Thoát ra (7)

Ngay thời khắc này, tất cả mặt gương đồng loạt vỡ vụn, phóng ra vô số mảnh vỡ không khí trong suốt.

Những vết nứt và mảnh vỡ vượt qua khoảng cách, gần như vừa xuất hiện đã chạm tới toàn bộ không gian xung quanh trong phạm vi hàng nghìn mét.

Bùm! !! !

Trong phút chốc, Trương Vinh Phương và cả không gian xung quanh vỡ tan thành vô số mảnh vỡ, rải rác bốn phương tám hướng như vụn gỗ rồi từ từ hòa tan và biến mất.

“Kết… kết thúc rồi.” Dung Tâm thở hổn hển từng ngụm, ngọn lửa màu xanh lam trên thân thể mau chóng trở nên ảm đạm.

Kỹ Năng Cộng Phần có thể bộc phát ra lực sát thương khủng khiếp cao gấp ba mươi lần trở lên so với lúc bình thường của hắn ta trong tích tắc.

Để có được bội số như thế, hắn ta phải trả cái giá là khiến cho Lò Luyện tiêu hao cực lớn.

Bất luận là tốc độ, lực lượng, hay là ý thức tinh thần, hắn ta đều không thể tiếp nhận kiểu sử dụng quá độ và vượt mức như vậy.

Cho nên, tất nhiên hắn ta sẽ phải rơi vào trạng thái suy nhược tuyệt đối sau khi sử dụng.

“Khi sử dụng năng lực khống chế khí tuyệt đối, trong nháy mắt bộc phát cực hạn sẽ hết sức chấn động. Chiêu thức mang tính phá hoại thuần túy như vậy có thể tiêu diệt bất cứ cá thể nào ngay khoảnh khắc bị ta đánh trúng.

Cộng thêm lực áp chế của Lò Luyện, ngay cả loại năng lực tái sinh và khôi phục cũng không thể phát huy tác dụng!”

Dung Tâm như thể đang tăng thêm lòng tin cho mình, nhưng ánh mắt hắn ta vẫn dán chặt vào vị trí Trương Vinh Phương vừa đứng ban nãy.

“Dưới tác dụng của lực sát thương tuyệt đối này, cho dù là Ác Linh Tượng cũng không thể…”

Bỗng nhiên, giọng hắn ta im bặt.

Hai mắt hắn ta mở to, ngơ ngác nhìn hết thảy mọi chuyện diễn ra trước mắt, nhất thời không nói nên lời.

Ở ngay vị trí vừa rồi của Trương Vinh Phương, một bóng người hoàn toàn mới, hoàn hảo không chút tổn hại lại lần nữa nhanh chóng ngưng tụ và thành hình thân thể.

Đó, rõ ràng là Trương Vinh Phương mới nãy vừa bị vỡ nát thành từng mảnh! !

Vụt!

Thiên Mạc bỗng dưng bị phân tách.

Lạp Phu và Chiếu Ngọc Các bay lên từ dưới đáy vết nứt và vội vã rời khỏi lối vào này.

Cả hai mau chóng bay ra khỏi vết nứt và lên tới mặt đất.

Ngay khi bọn họ vừa đứng vững trở lại, Nguyệt Thần cũng bay ra từ dưới đáy vết nứt lên không trung, theo sát phía sau, chân giẫm lên mặt đất.

“Nguyệt Thần, ngươi... !?” Hiện giờ, mỗi khi Chiếu Ngọc Các nhìn Nguyệt Thần, nàng luôn cảm thấy trên mặt người này ngập tràn xảo trá.

Trăm phương ngàn kế, chính là vì dẫn dụ bọn họ vào cạm bẫy.

Song, khi nàng đang nhìn về phía Nguyệt Thần thì chợt phát hiện đối phương cũng đang nhìn sang hướng này bằng loại ánh mắt rất quái dị.

Phập! !

Bất thình lình, sau lưng Chiếu Ngọc Các đau nhói.

Hai mắt nàng thoáng chốc trở nên mờ mịt, nàng cúi đầu nhìn lồng ngực của mình.

Chẳng biết từ lúc nào, nơi đó đã có thêm một cánh tay quen thuộc, đang đâm xuyên sau lưng mình và xuyên qua trước ngực.

“Đây chính là lực lượng của Lò Luyện đấy à?” Giọng nói của Dung Tâm chậm rãi truyền tới từ phía sau nàng.

Trương Vinh Phương đã sớm im hơi lặng tiếng xuất hiện sau lưng nàng với gương mặt và dáng vẻ của Dung Tâm.

“Không có ảo giác, không có thần uy, vẻn vẹn chỉ là lực lượng và tốc độ thực tế nhất…”

Trương Vinh Phương vừa nói vừa nhanh chóng biến thành hình dạng của Chiếu Ngọc Các.

Gương mặt, dáng người, thậm chí là trang phục, ngay cả màu tóc và các chi tiết khác đều biến hóa đến giống y hệt.

Một màn này chỉ diễn ra trong vòng hai giây.

Lạp Phu ở một bên thấy vậy thì vô thức lùi về sau, mồ hôi lạnh chảy dài trên mặt.

Ngay cả Nguyệt Thần, người từng là sư phụ của Trương Vinh Phương, lúc này đây cũng không khỏi run rẩy trong lòng.

Ông ta cảm nhận được khí tức Lò Luyện trên thân Trương Vinh Phương lúc này giống với Chiếu Ngọc Các như đúc.

Ông ta chẳng cần phải đặt mình vào vị trí của Lạp Phu mà vẫn có thể hiểu được nỗi khủng hoảng trong lòng Lạp Phu lúc này.

Sau một hồi sột soạt.

Cánh tay của Trương Vinh Phương tự động tràn ra mảng lớn huyết thủy đỏ sậm, tựa như một cái miệng đang há rộng, chớp mắt đã bao trùm toàn thân Chiếu Ngọc Các rồi nuốt chửng nàng vào.

Chỉ trong mấy giây ngắn ngủi, Chiếu Ngọc Các nhanh chóng thu nhỏ, bị hòa tan và tan biến trong huyết thủy đỏ sậm.

“Ồ? Lực lượng của hai loại lò luyện không thể hoàn toàn chồng lên nhau được à?” Lúc bấy giờ, Trương Vinh Phương hơi kinh ngạc ấn lên Lò Luyện trên lồng ngực mình.

“Có điều, không sao cả…” Thân thể của hắn chuyển động, máu thịt trên lưng bắt đầu phồng lên rất nhanh, trong chớp mắt đã mọc ra thêm một thân thể khác.

Đó rõ ràng là thân thể nam giới thuộc về Dung Tâm.

Giờ đây là một thân thể có hai gương mặt, hắn hoàn toàn biến thành hợp thể giữa Dung Tâm và Chiếu Ngọc Các.

Phừng!

Hai Lò Luyện một trước một sau cùng lúc bùng lên ngọn lửa, ánh lửa màu lam và màu đỏ đồng loạt chiếu ra.