Chương 1761: Thoát ra (8)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1761: Thoát ra (8)

“Xích Hải Phần Thiên!” “Không Ngọc! !”

Giọng của Dung Tâm và Chiếu Ngọc Các đồng thời vang lên.

Ánh sáng đỏ bùng nổ, theo sau là một tia sáng xanh đen lóe lên khiến cho cả hai biến mất ngay trong nháy mắt.

Trong lòng Lạp Phu run lên, hắn ta gầm gừ, hai tay chắp vào nhau nghiêng xuống bên phải và chộp tới.

Lò Luyện võ đạo mà hắn ta tu hành là Hắc Sa Diêm Ma đạo, sát chiêu Diêm Ma Sa trong đó được bộc phát một cách im hơi lặng tiếng.

Mảng lớn cát mịn màu vàng đen nổ tung và bắn ra từ giữa những ngón tay trên hai bàn tay của hắn ta.

Nhìn từ xa, trông như một màn sương mù màu vàng đen mờ ảo và vô cùng lộng lẫy.

Nhưng màn sương mù màu vàng đen mờ ảo này lại là một vật hết sức đáng sợ, có thể nghiền nát triệt để mọi thứ nó chạm vào thành từng mảnh vỡ nhỏ bé nhất.

Thứ trông giống như sương mù này thực chất là vô số bụi kim loại cực kỳ mịn. Nhưng trọng lượng lại cực kỳ nặng.

Dưới sự điều khiển của loại lực từ giống như Lò Luyện, nó xoay tròn với tốc độ cao, sinh ra hiệu quả tương tự như một chiếc máy mài.

“Giết! !”

Hai tay Lạp Phu dồn sức ấn xuống, tiên đoán của tiên cơ ngăn địch giúp hắn ta vô cùng chắc chắn phương hướng công kích của bản thân.

“Kỹ Năng Cộng Phần: Hải Thiên Nhất Sắc.”

“Kỹ Năng Cộng Phần: Thần Phong Như Kính!”

Cùng lúc đó, tại vị trí hắn ta công kích, thân thể Trương Vinh Phương nhanh chóng hiện ra, hai gương mặt trước sau đồng thời cháy lên ngọn lửa màu lam và màu đỏ.

Đó là ánh sáng lóa mắt từ Lò Luyện đồng loạt kích phát Kỹ Năng Cộng Phần.

“Ngươi! !?” Lạp Phu hoàn toàn không ngờ đối phương thế mà vừa vào trận đã dùng chiêu tuyệt sát cuối cùng.

Loại át chủ bài giết địch một ngàn tự tổn tám trăm như Kỹ Năng Cộng Phần này, hắn lại bộc phát hai loại cùng lúc luôn ư! !?

Nhưng bất kể hắn ta phản ứng thế nào thì bây giờ tất cả đều đã quá muộn.

Toàn thân Lạp Phu co lại như tia chớp và cuộn tròn thành một quả cầu đen, vô số tinh thể màu đen hiện ra bên ngoài cơ thể hắn trong phút chốc và biến thành một tầng phòng ngự.

Trong một phần vạn giây cùng lúc đó.

Ngọn lửa màu đỏ khổng lồ bỗng nhiên lan rộng và bùng nổ trước người hắn ta.

Những vòng sáng đỏ tựa như gợn sóng, trào ra từ Lò Luyện bên trong cơ thể Trương Vinh Phương.

Kèm theo ánh sáng đỏ còn có Kỹ Năng Cộng Phần Thần Phong Như Kính của Dung Tâm.

Một lượng lớn vết nứt màu xanh đi theo ánh sáng đỏ cũng lan ra khắp bốn phương tám hướng.

Lấy hắn ta làm trung tâm, vô số vết nứt cùng xuất hiện trong hư không ở phạm vi hơn ngàn mét xung quanh.

Ánh sáng đỏ tỏa ra, nướng khô toàn bộ phạm vi cả ngàn mét này.

Đất đen trên mặt đất nứt ra, vỡ nát và cuộn lên vô số bụi bặm.

Không khí vặn vẹo, bốc hơi và càng trở nên khô khốc hơn, nhiệt độ tăng nhanh từ mười mấy lên hàng trăm độ, một nghìn, thậm chí hai nghìn độ!

Bùn đất và khối đá bắt đầu chuyển sang màu đỏ và dần dần tan chảy.

Lấy Trương Vinh Phương làm hạch tâm, phạm vi ngàn mét thoắt cái hóa thành một quả cầu ánh sáng màu đỏ cực kỳ to lớn.

Năng lượng hủy diệt khổng lồ sử dụng nhiệt độ cao và luồng không khí để rung chuyển các vết nứt và hủy diệt hết thảy mọi sự vật trong đó.

Vụt!

Đột nhiên, một tia sáng đen cứ thế phát ra trên bề mặt của quả cầu ánh sáng.

Ánh sáng đen thiêu đốt toàn thân, xuyên qua không khí và xông tới nơi xa bằng tốc độ khoa trương khiến người ta phải trố mắt nhìn.

Quả cầu ánh sáng nhanh chóng thu nhỏ tại chỗ, mờ dần rồi tắt hẳn.

Để lộ Trương Vinh Phương lẳng lặng đứng sừng sững bên trong.

Lúc này, hắn đã khôi phục hình dáng vốn có. Tóc đen, mắt đỏ, một thân huyết bào, sắc mặt nhợt nhạt.

“Rất thú vị, trong giây phút cuối cùng kia, trọng lượng của bản thân hắn ta ít nhất tăng lên gấp ngàn lần, ta mất cảnh giác, không thể khống chế được, rốt cuộc vẫn để hắn ta trốn thoát.”

Hắn nhìn về phía Nguyệt Thần đang lặng lẽ đứng nơi xa.

“Sư tôn, xem ra ngoại giới cũng không tốt đẹp như ngươi suy nghĩ trước kia.”

“Rốt cuộc bây giờ ngươi đã biến thành cái gì?” Nguyệt Thần trầm giọng hỏi.

Tuy Trương Vinh Phương không có ác ý với ông ta, nhưng từ một loạt trận giao thủ vừa rồi, lúc này Trương Vinh Phương đã hoàn toàn đi chệch khỏi nhận thức ban đầu của ông ta.

Hồi tưởng lại tốc độ trưởng thành cực kỳ dị thường của tên này ngay từ đầu.

Trong đầu Nguyệt Thần bỗng nhiên không thể kiềm chế được nảy ra một ý nghĩ.

Chẳng lẽ hắn thật sự không phải là thiên tài, mà chỉ là một Ác Linh từ thế giới bên ngoài xâm chiếm vào từ lần Thiên Quang chiếu rọi trước?

Đang suy nghĩ.

Bỗng nhiên ánh mắt ông ta nheo lại, nhìn thấy Trương Vinh Phương lúc này đang tò mò nhìn một hình người vặn vẹo với đôi cánh đen trên lưng ở đằng xa.

Trên ngực người kia mọc ra một con mắt cực lớn, phần đầu chỉ có 1 cái miệng rộng đầy giác hút.