Chương 1762: Thoát ra (9)
Đó là quái vật Ác Linh Xa khá phổ biến ở thế giới bên ngoài!
“Linh hồn sống! Linh hồn sống! Ha ha ha!” Ác Linh Xa cong người, thèm thuồng nhìn về phía Trương Vinh Phương rồi tăng tốc, lao vút đi.
Bỗng nhiên, nó nhảy lên và nhào tới.
Phụt phập!
Ánh sáng đỏ lóe lên.
Toàn bộ Ác Linh Xa bị bao bọc trong một tấm màn máu đỏ thẫm.
Giống như một con thú huyết sắc khổng lồ bị cắn một ngụm, ùng ục một tiếng, lập tức nuốt chửng toàn bộ nó.
Phía sau màn máu, Trương Vinh Phương đứng ở giữa huyết thủy vờn quanh, như đang nhắm mắt cẩn thận cảm nhận hương vị của Ác Linh Xa.
Không bao lâu, sắc mặt hắn nhanh chóng thay đổi, trong nháy mắt toàn thân hắn chuyển thành màu đen, hóa thành hình dáng Ác Linh Xa vừa rồi, đứng tại chỗ.
“Quái vật quá yếu thế này kém xa ba con quái vật vừa rồi.”
Hắn hơi bất mãn khôi phục lại hình dáng ban đầu, ngửa đầu nhìn lên bầu trời.
“Sư tôn, hiện tại xem ra thế giới bên ngoài cũng chỉ thế thôi. Ngài vẫn nên trở về, ở cùng chúng ta đi.”
Bây giờ hắn cũng đã nhìn ra, Nhạc Đức Văn vốn là một phần của Nguyệt Thần.
Mà từ biểu hiện của Nguyệt Thần thì hắn căn bản không có cách nào để loại bỏ được ảnh hưởng của trí nhớ Nhạc Đức Văn.
Hai người vốn là một thể, cự tuyệt Nhạc Đức Văn, kỳ thật là cự tuyệt chính ông ta.
Trong lòng Nguyệt Thần sợ hãi, nhưng không hiểu sao, lúc này ông ta lại không có cảm nhận được một tí cảm giác uy hiếp nào từ Trương Vinh Phương.
Ông ta có thể cảm giác được sự chân thành và thành thực trong giọng nói của đối phương.
Nhưng.
Cuối cùng ông ta không chỉ là Nhạc Đức Văn, cho dù trở về thì thế nào? Cuối cùng vẫn không thể quay lại mối quan hệ thầy trò thuần túy ban đầu giữa Nhạc Đức Văn và Trương Vinh Phương được.
“Ta không biết ngươi đã trải qua những gì, nhưng hiện tại xem ra, ngươi có thể sống ở Thiên Mạc này tốt hơn ta nhiều.”
Ông ta trầm mặc một lúc, cuối cùng liếc nhìn Trương Vinh Phương rồi xoay người, hóa thành một bóng mờ bắn về phía xa rời đi.
Trương Vinh Phương đứng tại chỗ, không giữ lại.
Hắn đã cảm nhận được nhân cách, trí nhớ, một thể hai mặt ở trong mật pháp của Hồn Phật.
Bản thân nhân cách là do ký ức cấu thành, dưới điều kiện tiên quyết nếu không nắm chắc tuyệt đối thì hắn không thể nào ra tay tách rời nhân cách của sư phụ Nhạc Đức Văn.
Nhìn theo Nguyệt Thần rời đi, Trương Vinh Phương lại ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Bầu trời mây đen giăng kín, mơ hồ có chút ánh sáng sắp chiếu xuyên qua những tầng mây.
“Nếu như nói hÁc Linh tuyến chế tạo Thiên Mạc có thể ngăn cản Thiên Quang. Vậy thì ta cũng có thể tạo ra không gian tương tự như thế giới bên ngoài này.”
Trương Vinh Phương vung tay lên, lập tức vô số huyết thủy tràn ra khỏi cơ thể, nhanh chóng biến thành màu đen, hóa thành hÁc Linh tuyến.
Năng lực sinh mệnh biến hình khủng bố khiến hắn biến thành mỗi một sợi linh tuyến, hoàn toàn giống với Thiên Mạc.
Vô số hÁc Linh tuyến phóng lên trời, bắt đầu hội tụ ở gần khe nứt, dệt và tạo ra một cái lều che nắng khổng lồ hoàn toàn do hÁc Linh tuyến tạo thành.
“Trước tiên kiểm tra thử xem rốt cuộc có thể xây dựng căn cứ trên mặt đất này không. Sau đó lại đi đến biển Lãng Quên xem rốt cuộc có tâm biển Lãng Quên thật không.”
Ngay từ đầu, mục đích của Trương Vinh Phương chưa bao giờ thay đổi.
Xây dựng một căn cứ khổng lồ tuyệt đối an toàn, có thể bình yên sinh sống. Cho dù Ác Tức hay là Thiên Quang đều không thể ảnh hưởng hay đe dọa được hắn.
Đó là mục đích của hắn.
Cũng là mong muốn của hắn.
*
Trong phế tích màu đen đã bị đốt cháy thành than, một mảng cây cối khô quắt, đen thui lớn như móng vuốt ma quái đang giương nanh múa vuốt nằm rải rác xung quanh
Bên trong phế tích, từng pho tượng Phật bị tàn phá, có pho vung tay lên trời chộp tới, có pho hai tay chắp trước ngực, cúi đầu tụng kinh, còn có pho ba đầu sáu tay, ngồi xếp bằng trên đài sen.
Nhưng tất cả các pho tượng Phật đều không có đầu hoặc không có chân hoặc chỉ đơn giản là chỉ có một nửa toàn bộ thân trên.
Những pho tượng Phật không hoàn chỉnh, dữ tợn quái dị này càng làm nổi bật sự hoang vu và quỷ dị của vùng đất phế tích này.
Bạch Lân mặc một chiếc váy trắng sớm đã bị gió cát thổi biến thành màu xám.
Nàng ta cẩn thận nhảy giữa phế tích, theo sát một nữ tử áo xám khác đang dẫn đường phía trước.
Nữ tử ấy mặc một bộ quần áo bó sát màu xám có rất nhiều túi, tóc được cột chặt, đeo một chiếc mặt nạ che mặt cực lớn.
Nàng tên là Lâm Đông, là người sống sót Bạch Lân vô tình gặp phải khi bị lạc đường cách đây không lâu.
“Chính là nơi này.” Lâm Đông bỗng nhiên dừng lại, dùng chân giẫm lên mặt đất phía dưới.
Vèo.
Lập tức vô số hÁc Linh tuyến từ dưới đất chui lên, tạo thành một lối đi nghiêng thông xuống đất trước mặt hai người.