Chương 1763: Thoát ra (10)
“Đi thôi, nơi này chính là nơi chúng ta thường ở.” Lâm Đông cười nói với Bạch Lân.
“Ở đây.” Bạch Lân hơi tò mò nhìn vào trong lối đi.
Bên trong sáng trưng, trên vách tường bên trong hình như còn có một loại bột huỳnh quang nào đó dùng để chiếu sáng.
“Gần đây Thiên Quang càng ngày càng mạnh, khu trao đổi chúng ta có thể tìm được cũng càng ngày càng ít. Hiện tại đa phần chỉ có thể dựa vào nguồn lương thực dự trữ trước đây. Cuộc sống càng ngày càng khó khăn.” Lâm Đông thở dài nói.
Bạch Lân theo nàng đi vào lối đi.
Hai người theo con đường nghiêng đi xuống, tốc độ không nhanh không chậm.
“Vĩnh Tục cung lại phát thông báo, giá cả đổi Thần Tủy lại tăng lên, nếu cứ tiếp tục như vậy, chúng ta thậm chí có thể không đủ tiền để bảo trì Lò Luyện.” Lâm Đông vừa đi vừa oán giận.
“Vĩnh Tục cung là nơi nào?” Bạch Lân vẫn không quên gánh vác nhiệm vụ hỏi thăm tình báo bên ngoài.
“Thiên Quang càng ngày càng mạnh, mọi thứ gần như không thể chịu đựng nổi nữa. Vĩnh Tục cung chủ vì chống lại Thiên Quang, tìm kiếm hy vọng rời đi nên đã thành lập một nơi tụ tập và giao dịch quy mô lớn cho tất cả mọi người giao dịch trao đổi tài nguyên.
Bản thân ông ta cũng cung cấp một số giao dịch tài nguyên nhất định. Nói trắng ra thì đó là một thị trường lớn.” Lâm Đông trả lời.
“Có thể chống lại Thiên Quang được á?” Nếu là Bạch Lân trước đây nhất định bà ta sẽ không nghi ngờ như vậy.
Nhưng sau khi đi ra ngoài, bà ta tận mắt nhìn thấy từng cột Thiên Quang từ trên trời giáng xuống, nện ầm ầm xuống đất.
Cho nên bà ta mới nghi ngờ liệu sự đối kháng này có thật sự có ý nghĩa không.
“Truyền thuyết nói rằng Vĩnh Tục cung chủ chính là người đã từng xây dựng rất nhiều khu trao đổi, thậm chí ông ta còn tham gia vào việc thiết kế Thần Phật, cho nên nếu ngay cả ông ta cũng không thể làm gì vậy thì tất cả những người còn lại như chúng ta cũng không thể làm gì được.” Lâm Đông giải thích: “Được rồi, đến rồi này!”
Lối đi phía trước rốt cục đã đi đến điểm cuối.
Nàng đẩy cửa gỗ ở cuối ra, một tiếng cót két vang lên.
Cánh cửa gỗ mở ra, để lộ một cái hang động dưới lòng đất khổng lồ, sâu thẳm phía sau.
Bên trong hang động, khắp nơi trên các bức tường treo những ngọn đèn lồng huỳnh quang màu xanh lam.
Phía dưới đèn lồng là những dãy lầu các, đình viện, tòa nhà hình tháp bằng đá đen lớn.
Bên cạnh mái hiên của tòa nhà, thỉnh thoảng treo những thứ giống như chuông gió sẽ lập tức phát ra những âm thanh giòn vang mỗi khi gió thổi qua.
Phong cách kiến trúc thế này trong nháy mắt làm cho Bạch Lân có cảm giác như được trở về với Thiên Mạc trong Đại Linh.
Phía sau cánh cửa gỗ có mấy người mặc giáp đen đang canh gác, họ vẫy tay với Lâm Đông, mấy người nhỏ giọng trò chuyện vài câu.
Người mặc giáp nhìn Bạch Lân phía sau đánh giá vài lần, sau đó giơ tay phải lên một cách thân thiện.
“Chào mừng đến với Phủ Việt.”
“Phủ Việt?”
“Đúng vậy, đây là tên nơi này.” Lâm Đông cười nói. Nàng vừa dẫn đường vừa giải thích.
“Theo thống kê, hiện nay có tổng cộng mười bảy căn cứ tập trung trên mặt đất, còn có thể tồn tại ổn định. Phủ Việt của chúng ta là một trong số đó.
Mà yêu cầu lớn nhất để tồn tại ổn định là phải có hệ thống tuần hoàn nội bộ có thể tự cung tự cấp ở mức độ lớn nhất.”
“Hệ thống tuần hoàn nội bộ?” Bạch Lân cảm thấy những từ này khá mới mẻ.
“Đúng thế.”
Lâm Đông nhanh chóng mang theo Bạch Lân đi xuống bên trong khu kiến trúc hang động, đi qua một khu dân cư người đến người đi.
Một lúc sau đã đi tới trước một tứ hợp viện khá hẻo lánh.
Lấy chìa khóa ra, mở cửa sân, nàng nhiệt tình đi vào trước.
“Nào nào, mau vào đi.”
Bạch Lân tò mò bước vào cửa thì nhìn thấy bên trong bày lung tung những thứ linh tinh khó hiểu.
Hai nam tử và nữ tử trẻ tuổi đang ngồi trong góc loay hoay với những thứ này, hình như đang lắp ráp cái gì đó.
“Đừng khách khí, tùy tiện ngồi đi.” Lâm Đông cười khoác tay: “Lại nói, vốn tất cả mọi người đều không nhìn thấy hy vọng gì, nhưng khoảng mười năm trước, Vĩnh Tục cung đã sử dụng kỹ thuật thiên ngoại trước kia, tiến hành một khảo nghiệm quy mô rất lớn.”
“Khảo nghiệm gì thế?” Bạch Lân theo bản năng hỏi.
“Ta cũng không rõ lắm, chẳng qua sau lần khảo nghiệm đó, Vĩnh Tục cung liền tuyên bố tìm kiếm càng nhiều người mới càng tốt, thông báo đi đến Vĩnh Tục cung ghi tên đăng ký.
Mỗi khi tìm được một người mới là có thể lấy được rất nhiều lợi ích từ Vĩnh Tục cung. Cho nên, việc ta tìm thấy ngươi có thể xem như là một thu hoạch không nhỏ.” Lâm Đông cười nói.
“Tìm người mới.” Bạch Lân mơ hồ cảm giác trong này có thể có nội tình gì đó.
“Ngươi còn biết người mới nào chưa từng đến Vĩnh Tục cung không? Giới thiệu đến đây đi, đến lúc đó chúng ta cùng nhau chia phần thưởng.” Lâm Đông cười nhỏ giọng hỏi.