Chương 1768: Cám dỗ (4)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1768: Cám dỗ (4)

Từng nhóm lữ đoàn bắt đầu tản ra bốn phía, tìm kiếm theo bản đồ.

Trong rất nhiều lữ đoàn, một bóng người lẻ loi cũng lặng lẽ nhìn tờ giấy trong tay.

Bộp.

Hắn ta bỗng nhiên nắm chặt tờ giấy, ngẩng đầu nhìn về phía tháp Vĩnh Tục cao lớn.

“Thật sự là kẻ đó. Vị trí của quái vật kia.” Hắn ta hít một hơi thật sâu rồi sải bước tiến về phía tháp Vĩnh Tục.

“Ta có thông tin muốn giao nộp!” Hắn ta giơ tay phải lên, đặt trên bề mặt của tháp.

Ánh mặt trời ảm đạm chiếu sáng khuôn mặt của người đó lúc này.

Rõ ràng là đoàn trưởng lữ đoàn Vô Tâm mới trốn thoát khỏi tay Trương Vinh Phương – Lạp Phu!

*

Biển Lãng Quên.

Một huyết ảnh vỗ vỗ đôi cánh, nhanh chóng bay trên mặt biển.

Hắn đã bay ít nhất một canh giờ.

Biển này tựa như vô tận, không nhìn thấy bờ.

Nhưng giờ này khắc này, cuối cùng phía trước bỗng có một tia sáng nhỏ lóe lên.

Ánh sáng kia toàn thân xám trắng, như không có sự sống, tối tăm và u ám.

Trương Vinh Phương tăng tốc độ, nhanh chóng tới gần nơi đó.

Đó là một hòn đảo đen.

Ở giữa có những pho tượng hình người khổng lồ.

Tất cả pho tượng xếp thành vòng tròn, cúi đầu nghiêm trang như đang cầu nguyện, lại tựa như đang canh gác.

Trương Vinh Phương vỗ vỗ cánh, nhẹ nhàng đáp xuống rìa đảo, nhìn về phía trung tâm.

Mỗi pho tượng khổng lồ đều cao tới hàng trăm mét, giống như những ngọn núi nhỏ, vô cùng hùng vĩ.

Những con sóng xung quanh cuộn trào, đánh vào rìa của hòn đảo, tạo ra âm thanh giòn tan.

Từng hình người mờ ảo và vặn vẹo từ trong biển nhìn về phía này.

Chúng nó như đang khát khao điều gì đó, muốn đặt chân lên hòn đảo này nhưng lại không dám đến quá gần.

Gió gào thét, phát ra âm thanh giống như khóc tỉ tê.

Trương Vinh Phương chậm rãi bước từng bước về phía trung tâm hòn đảo.

Bước chân của hắn rất chậm, rất nhẹ, luôn sẵn sàng tung người bay lên bất cứ lúc nào.

Xì xì.

Bỗng nhiên một âm thanh rất nhỏ giống như một loại rắn nào đó đang bò trên mặt đá từ giữa đảo truyền đến.

“Cuối cùng thì ngươi cũng đã tới!”

Một giọng nói khàn khàn vang từ từ vô số tượng đá.

“Mười lăm năm trước, ta đã chú ý đến ngươi. Ta kéo ngươi từ trong Thiên Quang vô tận tiến vào nơi này!”

15 năm trước?

Trong lòng Trương Vinh Phương rùng mình.

Nếu như cẩn thận tính toán thì thời gian này cực kỳ gần với thời điểm hắn thay thế Trương Vinh Phương của thế giới này.

Hắn dừng bước, từ xa nhìn lại.

Giữa những tượng đá hình người kia đang có một con quái vật cả người trần trụi giống như thằn lằn lột da, từ từ bò ra.

Toàn thân quái vật kia được bao phủ bởi lớp da thịt màu đỏ, không có mắt, không có mũi, chỉ có một cái lưỡi màu đen dài nhỏ không ngừng phun ra.

Nó dài gần trăm mét, thân thể mềm mại đến đáng sợ, từ xa nhìn lại giống như một sợi dây thừng đang chậm rãi bò quanh tượng đá.

“Ngươi… Là ai? Ngươi biết ta là ai à?” Cảnh giác trong lòng Trương Vinh Phương được nâng lên tới mức cao nhất.

Biển Lãng Quên là nơi giao nhau của tất cả các khu trao đổi, nơi tồn tại của những hòn đảo, quái vật bỗng nhiên xuất hiện, nói ra lai lịch của hắn.

Tình huống như vậy, cho dù bất luận người nào gặp phải, đều sẽ cảm thấy kinh hãi.

Thằn lằn màu thịt khổng lồ, từ từ lướt qua tượng người, tới gần Trương Vinh Phương.

Hòn đảo không lớn, chẳng mấy chốc đầu nó đã tới gần, cách Trương Vinh Phương mấy mét, nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Màu đen xen lẫn vô số khí tức bụi bay ra khỏi miệng, bay lượn vờn quanh.

“Thế giới này sắp bị hủy diệt… Chúng ta đều là những người sống sót cuối cùng...”

Thằn lằn khổng lồ nhẹ giọng giải thích.

“Ngươi có thể gọi ta là Lang.”

“Lang? Ngươi là Lang được mệnh danh là kẻ có nhục thân mạnh nhất?” Trương Vinh Phương đã hấp thu trí nhớ của hai người Chiếu Ngọc Các, tuy không hấp thu hết tất cả chi tiết, nhưng vẫn có ấn tượng về những điểm chung chung.

Trên đỉnh tháp Sát Na, có trong kế hoạch Thần Phật, Lang – kẻ gọi là nhục thân mạnh nhất.

Truyền thuyết kể rằng cơ thể này được tạo ra để kết hợp với các vị thần mạnh nhất, tìm kiếm hy vọng để thoát khỏi tất cả trói buộc.

“Đúng thế... Khu trao đổi nuôi dưỡng những vị thần mạnh nhất… Mà ta là tộc Linh Nhãn thiên ngoại, nơi bồi dưỡng những thân thể mạnh nhất...”

Lang thấp giọng phát ra một trận cười the thé.

“Sau đó thì sao? Bây giờ ngươi đến gặp ta để làm gì?” Trương Vinh Phương đứng tại chỗ, trầm giọng hỏi.

“Ta không đến gặp ngươi. Là ngươi phải đến gặp ta.” Lang cười trả lời.

“Khi ngươi phát hiện ra tất cả mọi thứ xung quanh ngươi đều là giả, tất cả mọi thứ trên bầu trời đều là giả tạo, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ đến đây.”

“Gặp xong rồi thì sao?” Vẻ mặt Trương Vinh vẫn không thay đổi.

“Ngươi không muốn trở về à?” Lang nhẹ nhàng tới gần, nói bên tai Trương Vinh Phương.

“Trở về cố hương ban đầu của ngươi?”

“Cố hương?” Ánh mắt Trương Vinh Phương trầm xuống: “Ngươi biết cố hương của ta ở đâu à?”