Chương 1769: Cám dỗ (5)
“Tất nhiên ta biết, ta còn biết nguồn gốc của tất cả chuyện này, còn biết rốt cuộc Bạch Đồng trên bầu trời là gì?” Lang phun lưỡi ra, nhẹ nhàng bò quanh người Trương Vinh Phương.
“Bạch Đồng là cái gì?” Trương Vinh Phương khẽ khựng lại, vội vàng hỏi.
“Đó là… Trong truyền thuyết…” Bỗng nhiên thanh âm của nó bị đứt quãng, giống như là bị tắt tiếng đột ngột, hoàn toàn không cảm giác được chút rung động sóng âm nào.
“À, có vẻ như ngươi không thể nghe được cái tên này, nhưng cũng không quan trọng. Chỉ cần ngươi phối hợp với chúng ta, mở lối đi đến quê hương của ngươi là có thể về nhà...”
Về nhà…
Ý nghĩ này vừa lóe lên, lập tức làm cho trong lòng Trương Vinh Phương bắt đầu cảm thấy không bình tĩnh.
Ban đầu hắn dự định dành quãng đời còn lại ở chỗ này.
Nhưng bây giờ, có người bỗng nhiên nói cho hắn biết, hắn còn có thể trở về thế giới kiếp trước của mình!
“Vậy mục đích của ngươi là gì?” Trương Vinh Phương hỏi.
Trên thế giới này không thể có người nào vô duyên vô cớ giúp đỡ người khác mà không có lý do. Chắc chắn đối phương có mưu đồ.
“Mục đích?” Khóe miệng Lang nhếch lên, lộ ra một nụ cười thâm ý: “Chúng ta chỉ là một đám người đáng thương muốn tìm đường sống thì có mục đích gì chứ?”
“Chúng ta chỉ muốn rời khỏi thế giới sắp bị hủy diệt này.”
*
Khu tập trung người sống sót – Phủ Việt.
Bạch Lân chậm rãi đi vào nhà ăn tập trung chuẩn bị ăn.
Lâm Đông đã cùng mấy người bạn đồng hành đã chuẩn bị các món ăn thịnh soạn.
Tất cả mọi người ngồi vào chỗ ngồi của mình.
Mà ngồi ở chủ vị không phải Lâm Đông mà là một người nữ tử trung niên khác, nhìn có vẻ lớn tuổi hơn một chút.
Bà ta mặc váy dài hoa đen trắng, đội mũ tròn màu xanh thuần khiết, sắc mặt có hơi nhợt nhạt nhưng khí chất lại rất tốt.
“Tự giới thiệu, tên ta là Tô Mông. Là mẫu thân của Lâm Đông. Ta rất vui vì nàng có thể mời một người bằng hữu đến nhà làm khách. Dù sao trước giờ nàng luôn rất cô đơn, căn bản không có bạn bè ở Phủ Việt.”
“Cảm ơn bữa tối của ngài.” Bạch Lân nghiêm túc cảm ơn.
“Không cần cảm ơn đâu, đã nhiều năm rồi ta mới nhìn thấy ký sinh thể nguyên thủy như Bạch Lân tiểu thư.” Tô Mông hơi xúc động nói.
“Ký sinh thể… Tức là trước kia cũng từng có người như ta xuất hiện à?” Bạch Lân phản ứng lại.
“Đúng vậy... Tháp Vĩnh Tục và khu trao đổi liên hợp, cùng nhau tiến hành kế hoạch ký sinh thể linh tuyến. Tuy bất đắc dĩ, nhưng kế hoạch này đã làm cho chúng ta sống thêm rất nhiều năm.” Tô Mông gật đầu nói.
“Rất nhiều người đều biết, Bạch Đồng càng ngày càng mạnh, Thiên Quang càng ngày càng nóng, có lẽ không bao lâu tất cả mọi thứ trên thế giới này sẽ hoàn toàn hóa thành tro tàn.”
“Mụ mụ, chẳng lẽ Bạch Đồng không phải do những kẻ ghê tởm kia làm ra à?” Bên cạnh bàn ăn, một nam hài âm trầm, mái tóc che mắt, bỗng nhiên lên tiếng bực tức nói.
“Nếu không phải bọn họ mở ra lung tung…”
“Im lặng!” Lâm Đông bỗng nhiên cắt lời của nam hài: “Đó chỉ là tin đồn thôi, không phải thật.”
“Có thể nói một chút được không? Tin đồn gì thế?” Trong lòng Bạch Lân khẽ lóe lên một ý nghĩ, thấp giọng hỏi.
“Tin đồn... Tin đồn về nguồn gốc của Thần Phật.” Lâm Đông liếc nhìn mẫu thân mình, thấy nàng ta không có phản đối, liền tiếp tục nói.
“Truyền thuyết kể rằng, thật ra kế hoạch ký sinh thể linh tuyến Thần Phật là do một ý chí quỷ dị nào đó dẫn dắt. Lúc trước, sau khi tộc Linh Nhãn hoàn thành kế hoạch này thì trong nháy mắt đã hoàn toàn bị hủy diệt.
Kể từ lúc đó, Bạch Đồng liền nhanh chóng lớn hơn và nóng lên. Vô số người chết oan uổng. Thiên Quang giống như cột đá khổng lồ, không ngừng từ trên trời giáng xuống, hủy diệt tất cả.”
“Nhưng tin đồn còn nói, lúc trước tộc Linh Nhãn liều chết chống cự, khiến cho kế hoạch vẫn chưa hoàn thành hoàn toàn! Đồ vật trong Bạch Đồng còn chưa hoàn toàn giải trừ phong ấn. Nó sẽ tìm cách sử dụng tất cả các thủ đoạn khác nhau để dụ dỗ mọi người mở phong ấn cuối cùng, mở ra lối đi cuối cùng!” Nam hài có vé tin tưởng sâu sắc vào những tin đồn này.
“Đừng nói nữa A Triết.” Lâm Đông bật cười nói: “Đó chỉ là lời đồn. Không phải thật, trên thực tế chính là linh tuyến ký sinh đã cứu chúng ta. Nếu không thì bây giờ chúng ta đã chết trên mặt đất, giống như những cái cây hóa thành xác chết khô.”
“Ta nghĩ đó là sự thật! Vô Bì giả Lang! Tại sao lại sinh ra được ý thức? Đó căn bản cũng không phải là ý thức xuất hiện một cách tự nhiên, đó là một số ý thức của tồn tại trong Bạch Đồng giáng xuống! Tộc Linh Nhãn đã phát hiện điểm này nên mới nhận ra tất cả đều đã muộn, cho nên bọn họ mới cố gắng thoát đi, cố gắng hủy diệt tất cả!” Nam hài giải thích.
“Được rồi được rồi, con ăn cơm đi.” Cuối cùng Tô Mông vẫn lên tiếng để kiểm soát tình hình, tránh để hai đứa trẻ trước mặt cãi nhau ầm ĩ.