Chương 1770: Cám dỗ (6)
Bạch Lân ngồi ở bên cạnh, trong lòng suy tư.
Trong lòng bà ta cố gắng liên lạc với Trương Vinh Phương nhưng không có phản hồi.
Trung tâm biển Lãng Quên.
Trung tâm biển Lãng Quên u ám, Lang không da khổng lồ đang chậm rãi bò quanh Trương Vinh Phương, nói từng lời một để thuyết phục hắn cùng mở lối đi.
Thanh âm của nó khi thì nhẹ nhàng, khi thì vang dội, mạnh mẽ, khi thì giống như người thân có thể lôi kéo đồng cảm, đầy sức thuyết phục mạnh mẽ.
Trương Vinh Phương đứng giữa, đôi cánh chậm rãi vỗ, rơi vào suy tư.
Sắc trời càng ngày càng tối, biển Lãng Quên vốn không có ánh sáng chiếu rọi, chỉ có một chút ít ánh sáng từ Thái Uyên chiếu xuống, cực kỳ mơ hồ.
Nhưng loại ánh sáng này sẽ thay đổi độ sáng tối bất định tùy theo khí tức xám đen bốc lên từ mặt biển.
Thỉnh thoảng, vô số bàn tay lớn màu xám đen sẽ bay ra khỏi biển, tạo thành chấn động như thủy triều, phóng vọt lên trên.
Những bàn tay đen chi chít này như đang cố bắt lấy thứ gì đó, không ngừng rướn lên một cách vô ích.
Lúc này Trương Vinh Phương đang đứng bên cạnh đảo đã nhìn thấy một bàn tay đen mảnh khảnh từ trong nước biển bay ra, vọt lên bầu trời.
Chúng phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, gào thét tuyệt vọng.
“Thấy không? Đó là những kẻ bị lãng quên.” Lang thở hắt ra một hơi dài chói tai: “Chúng đã mất đi tất cả, mất đi trí nhớ, cũng bị thế giới bên ngoài quên lãng. Còn ngươi…”
Nó quay đầu nhìn Trương Vinh Phương.
“Nếu như ngươi vẫn ở lại thế giới này, thế giới sắp hủy diệt này sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ giống như bọn họ, quên đi tất cả mọi chuyện đã qua. Cũng bị tất cả mọi thứ ở thế giới bên ngoài lãng quên bởi vì ngươi không đến từ nơi này. So với sinh mệnh nơi này, ngươi vốn là một người ngoài mà thôi.”
Trương Vinh Phương im lặng.
Những lời đối phương nói, không thể nghi ngờ gì đã nói đến sâu thẳm trong đáy lòng hắn.
Quả thật, đối với hắn, tất cả mọi thứ của Đại Linh đều là của nguyên thân Trương Vinh Phương.
Còn hắn, tất cả mọi thứ của hắn vẫn còn ở quê hương của mình, thế giới tưởng chừng như bình thường đó.
“Còn ngươi thì sao? Ngươi có ích lợi gì?” Rốt cuộc Trương Vinh Phương cũng chậm rãi mở miệng.
“Ta quả thật đã bị ngươi thuyết phục, muốn mở lối đi trở về cố hương. Nhưng ngươi biết làm thế nào để mở không?” Ánh mắt hắn nhìn chăm chú vào con ngươi khổng lồ của Lang, không chút kiêng dè nhìn chúng.
“Chỉ có chúng ta nắm giữ kỹ thuật mở lối đi nhưng nếu muốn mở ra, chúng ta cần đột phá mấy tầng phong tỏa. Đó là phong tỏa do tộc Linh Nhãn đáng ghét lưu lại lúc trước.” Lang giải thích.
“Không thể trực tiếp mở ra à?” Trương Vinh Phương nhướng mày.
“Trước đây thì có thể, nhưng sau đó, những kẻ ghê tởm của tộc Linh Nhãn đã dùng cái gọi là khoa học kỹ thuật thiên ngoại của bọn hắn chế tạo ra ba Vô Hà Mật Khóa.” Lang mơ hồ có vẻ nghiến răng nghiến lợi.
“Bọn họ tự mình muốn chết nhưng lại không muốn chúng ta tìm kiếm cơ hội sống mới, nhìn cái gọi là khoa học kỹ thuật của bọn họ đi, tà ác đến thế, lấy não người làm thức ăn, cực kỳ tàn nhẫn.”
“Còn chúng ta thì khác! Chúng ta tôn trọng mỗi một sinh mệnh, cho dù nó mạnh hay yếu, trí tuệ hoặc ngu ngốc!”
Trương Vinh Phương trực tiếp phớt lờ cảm xúc dẫn dắt mãnh liệt trong giọng điệu của Lang.
“Ta cần chứng minh! Chứng minh rằng ngươi thực sự có thể giúp ta mở một lối đi. Chứng minh lối đi mà ngươi nói thực sự là cố hương của ta!”
“Chuyện này rất đơn giản.” Lang nở nụ cười.
Nó nhảy vọt lên, thân thể nhanh chóng thu nhỏ lại giữa không trung, hóa thành một hình người cao gầy, cao hơn Trương Vinh Phương một chút.
Trên người hình người này chỉ có da thịt, không có quần áo, không có bất kỳ đặc điểm giới tính nào, tựa như làn da được tái sinh sau khi bị lửa thiêu đốt, không có bất kỳ lông tóc nào.
Hắn ta cúi xuống, thân hình cao hơn ba mét, đầu áp sát vào Trương Vinh Phương.
“Nếu ngươi đã muốn chứng tỏ thì ta cũng đành thuận theo, coi như tất cả đều là chuẩn bị cho việc thoát đi, được chứ?” Lang nhẹ giọng nói.
Giữa khuôn mặt không có hai mắt của hắn chỉ có một cái miệng lớn màu đen, từ đó không ngừng phun ra lưỡi rắn màu đen dài nhỏ.
“Được.” Vẻ mặt Trương Vinh không thay đổi: “Dẫn đường đi.”
“Không hổ là Nhân Tiên đạo chủ, vương của huyết duệ, trong lòng ngươi dường như không hề sợ hãi.” Lang vỗ tay tán thưởng.
“Vậy thì… Hãy nhìn chỗ này của ta.”
Hắn ta bỗng nhiên đứng thẳng người. Hai tay trở nên mảnh khảnh và sắc bén, hung ác tàn nhẫn đâm vào ngực và bụng mình.
Xoẹt xoẹt xoẹt.
Những ngón tay của hắn ta đâm vào bụng của mình.
Móng tay giống như lưỡi dao, từng chút từng chút cắt da bụng mình ra.
Giống như kéo khóa kéo của một bộ quần áo.
Chẳng mấy chốc, trong bụng bị kéo ra, phóng ra vầng sáng màu xám nhàn nhạt.