Chương 1771: Cám dỗ (7)
“Nào, từ nơi này đi vào là tháp Sát Na ta nắm giữ. Ở đó, chúng ta có một kế hoạch toàn diện để cho ngươi xem.”
Lang chỉ vào cái bụng bị kéo ra của mình, mỉm cười nói.
Đó là một khảo nghiệm.
Khảo nghiệm rốt cuộc Trương Vinh Phương có thật sự dám bước vào cửa lối đi đã mở ra trong bụng hắn ta hay không.
“Tháp Sát Na” Trương Vinh Phương biết cái tên này.
Từ trong trí nhớ Chiếu Ngọc Các và Dung Tâm, hắn đã từng nghe đến cái tên này, hơn nữa không chỉ một lần.
Đây là nguồn gốc của tất cả các Ác Tức, cũng là nguồn gốc của những quái vật Ác Linh Xa.
Người bị Ác Tức ô nhiễm, nếu không có biện pháp chữa trị kịp thời thì khi thời gian trôi qua sẽ dần dần hóa thành Ác Linh thể.
Chỉ có hệ thống lò luyện mới có thể thanh tẩy mọi thứ.
Nhưng điều kỳ lạ là loại Ác Tức này hình như không có ảnh hưởng gì với người bình thường. Chỉ có ảnh hưởng đến ký sinh trùng linh tuyến.
Nhìn lối đi màu xám mở ra trước mặt.
Trương Vinh Phương cười như không cười nhìn Lang, ngay tức khắc sải bước, thân thể bỗng hóa thành huyết quang, bay vào lối đi.
Lang ngửa đầu phát ra tiếng cười khặc khặc quái dị, sau đó đầu của hắn ta cũng bắt đầu kéo dài, vèo một tiếng, cũng lao vào lối đi màu xám trong bụng mình.
Đầu và cổ của hắn ta càng ngày càng dài khiến phần còn lại của cơ thể cũng trở nên mềm ra và vặn vẹo như sợi mì.
Chỉ một lúc sau, toàn bộ thân thể hắn ta ngược lại vặn vẹo chui vào lối đi.
Giống như một cái túi lật, toàn bộ thân thể đều chui vào trong đó.
Sau đó, lối đi nhanh chóng trở nên nhỏ hơn, cuối cùng thu hẹp, hợp nhất rồi đóng lại.
Chỉ còn lại một dải thịt màu da dài nhỏ, lạch cạch rơi xuống đất.
Dải thịt mọc ra tứ chi, lần nữa biến thành hình dạng của thằn lằn không da mà Trương Vinh Phương nhìn thấy lúc đầu, chẳng mấy chốc đã chui vào trong bùn đất xám đen, biến mất không còn tăm tích.
*
Bên ngoài Thiên Mạc.
Oành!
Oành!
Oành!
Một con quái vật khổng lồ cả người bốc khói đen, như thể được làm bằng mực đang chậm rãi từng bước tới gần một bóng dáng cách đó không xa.
Quái vật có đầu ngựa khổng lồ, thân hình con người, lưng còn mọc bờm đen dày đặc, tạo thành một đường từ gáy kéo dài đến xương đuôi.
Quái vật cao bốn mét, cả người tản ra ác ý nồng đậm không rõ.
Cũng chính là loại ác ý này đã làm cho bóng dáng cách đó không xa nổi lên những cục thịt đủ kích cỡ khắp người.
Đau!
Đau đớn vô cùng kịch liệt!
Nguyệt Thần gần như không thể khống chế được cơ thể của mình, ông ta trơ mắt nhìn làn da của mình phảng phất dưới da mọc ra rất nhiều sâu hoạt tính, không ngừng bò tới chui lui.
Những khối u nhúc nhích này, mỗi một lần nhúc nhích đều sẽ gây ra những cơn đau và ngứa ngáy vô cùng dữ dội.
Dựa theo phổ cập khoa học của Lạp Phu lúc trước, ông ta hiểu rằng mình đã bị ô nhiễm.
Ác Tức ăn mòn quá lâu, lại không đem linh tuyến trong cơ thể tăng lên, dệt thành đồ phổ võ đạo Lò Luyện Đốt Tâm.
Bây giờ, hậu quả xấu đang dần dần xuất hiện.
Cơn đau dữ dội thậm chí làm cho toàn thân hắn ta vô lực, ngay cả đứng vững tại chỗ cũng phải tốn rất nhiều sức lực.
Xì xì.
Ác Linh đầu ngựa thân người cao lớn kia, từng bước từng bước tới gần.
Rít lên.
Nó tạo ra tiếng cười âm u chói tai.
“Ăn linh hồn sống.”
Bỗng nhiên, Ác Linh giơ chân phải lên, đạp mạnh về phía Nguyệt Thần.
Oành!
Mặt đất sụp đổ, nứt ra, Nguyệt Thần đúng lúc lăn sang một bên, tránh một cước này.
Ông ta giơ tay lên, nửa quỳ xuống đất.
Một đoàn hÁc Linh tuyến từ lòng bàn tay bắn ra, giống như một thanh trường thương.
Phập phụt.
Trường thương hÁc Linh tuyến đâm xuyên chính giữa trán Ác Linh đầu ngựa thân người.
Ụm ò!
Ác Linh gào thét, bàn tay hung ác tàn nhẫn bắt lấy hÁc Linh tuyến, dùng sức nhét vào miệng.
“Viêm Đế phù!”
Bỗng nhiên, Nguyệt Thần tung người nhảy lên, máu thịt phía sau lồi lên, ngưng tụ ra mười hai mâm tròn phù văn.
Trong đó ký hiệu thuộc về Viêm Đế phù sáng lên ánh sáng trắng.
Cùng lúc đó, cơ bắp toàn thân ông ta nhanh chóng phồng lên trở nên lớn lên, một lượng hÁc Linh tuyến lớn từ lòng bàn tay tuôn ra, mơ hồ nhuộm một tầng màu đỏ nhàn nhạt.
Trong phút chốc, Nguyệt Thần xông về phía trước, bàn tay ầm ầm đánh vào ngực Ác Linh.
HÁc Linh tuyến bị đâm vào ngực đối phương một cách nặng nề, rồi nổ tung ngay lập tức như một quả bom.
Uỳnh!
Toàn bộ Ác Linh đầu ngựa thân người hoàn toàn nổ tung, hóa thành vô số khói đen. Trong khói đen mơ hồ có linh tuyến đỏ thẫm giống như nham thạch nóng chảy đang lượn lờ, vặn vẹo.
Chẳng bao lâu sau, linh tuyến đỏ thẫm như nham thạch nóng chảy bay tới, hướng về một phương hướng nào đó ở phía xa, trong nháy mắt bỗng biến mất không còn tung tích.
Nguyệt Thần chứng kiến cảnh tượng này, rốt cục chống đỡ không nổi nữa, ý thức dần dần bắt đầu mê man.