Chương 1772: Cám dỗ (8)
“Rầm” một tiếng, ông ta nhào xuống đất, linh tuyến trên người nhanh chóng được thu về, nhưng cũng không thể tránh khỏi dính phải một ít khói đen.
Sau khi làm xong tất cả mọi chuyện, ý thức Nguyệt Thần dần dần trở nên mơ hồ.
Ông ta ngã xuống, nằm ngửa trên mặt đất.
Ô nhiễm Ác Tức đột ngột phát tác mà ông ta hoàn toàn đoán trước được.
Từ đầu ông ta dự định đi đến Vĩnh Tục cung, lợi dụng Thần Tủy lúc trước đã được phân chia để mua một đồ phổ võ đạo, tự mình dệt Lò Luyện Đốt Tâm thuộc về mình.
Nhưng không ngờ rằng mới đi được một nửa đường đã không chống đỡ nổi.
Ý thức dần dần rơi vào mơ hồ, hai mắt Nguyệt Thần chậm rãi khép lại.
Ông ta nhìn lên bầu trời, mơ hồ nhìn thấy những đám mây u ám đang từ từ di chuyển, để lộ ra một khe hở nhỏ bé.
Thiên Quang đang đến.
“Không ngờ rằng ta lại cứ như thế ngã xuống nơi này biến thành cái gọi là Ác Linh.”
Ý thức cuối cùng của Nguyệt Thần dần dần trở nên hỗn loạn và mơ hồ.
“Ở đây có một ký sinh thể? Xem ra đã bị Ác Tức ô nhiễm.” Bỗng nhiên một giọng nam trong trẻo vang lên bên cạnh ông ta.
“Hắn ta vậy mà lại không có Lò Luyện, xem ra là một lão gia hoả mới bò ra từ khu trao đổi nào đó.” Một giọng nữ khác phân tích.
“Có cứu không?” Giọng nam trong trẻo hỏi.
Xung quanh im lặng.
“Chúng ta cần tin tức về khu trao đổi mới, mang về đi.” Cuối cùng, một giọng nam bình tĩnh và trầm thấp đưa ra quyết định.
Nguyệt Thần mơ mơ màng màng, ông ta cảm thấy mình bị một lực rất mạnh kéo lên, đặt ở phía sau một chiếc xe kéo.
Chiếc xe kéo đó hình như là dùng một loại kết cấu cơ khí đơn giản chế tạo ra, một người giữ phần trước xe kéo, dễ dàng kéo nó di chuyển ra xa.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Không biết qua bao lâu, ý thức Nguyệt Thần dần dần khôi phục, từ trong vô tri vô giác tỉnh táo lại.
Ông ta mở mắt ra và thấy chính mình đang nằm trong một gian phòng màu trắng có ánh mặt trời chói chang chiếu vào.
Bên giường trong phòng còn có một nam tử cường tráng mặc áo cộc tay màu đen, người nọ đang cúi đầu quan sát mình.
“u Nam ca, hắn ta tỉnh rồi!” Nam tử này thấy Nguyệt Thần tỉnh táo lại, vội vàng hướng ngoài gian phòng cửa mở gọi to.
Nam tử vừa hô, vừa bước nhanh chạy ra ngoài, tựa như căn bản không sợ Nguyệt Thần chạy loạn, trong nháy mắt đã biến mất trong một mảnh ánh mặt trời ngoài cửa.
Nguyệt Thần giơ tay lên, thấy làn da trên cánh tay mình đã khôi phục bình thường thì cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Sự ô nhiễm của Ác Tức, dựa theo cách nói của Lạp Phu là gần như không có biện pháp nào vãn hồi.
Nhưng vì sao ông ta đã gần như bị ô nhiễm rồi mà vẫn còn bình yên vô sự vậy?
“Có phải ngươi rất khó hiểu không? Vì sao ô nhiễm trên người lại không có biến hóa?” Lúc này có vài người bước đến từ ngoài cửa.
Một nam tử lạnh lùng nghiêm nghị tóc ngắn màu nâu, hai mắt màu đen, đi nhanh vào cửa.
Nơi mi tâm của nam tử có dấu vết hình thập tự, mặc trên người một bộ áo dài xám trắng, giống như sự kết hợp giữa đấu bồng và áo choàng áo khoác.
“Bởi vì, nơi này là Nhân Minh, là Vùng đất người sống sót có thể áp chế tất cả Ác Tức.”
Nhân Minh? Vùng đất người sống sót? ?
Ánh mắt Nguyệt Thần mờ mịt.
Ông ta nghe ba người Lạp Phu nói về người sống sót, biết họ đều là con người nhỏ yếu bất lực đáng thương.
Những người phàm tục này không thể tùy ý hành tẩu trên mặt đất, chỉ có thể trốn sâu ở dưới lòng đất giống như bọn chuột nhắt.
Bọn họ thực sự không phải là chỉ con người bên trong khu trao đổi, từ người sống sót này, càng nhiều là chỉ người sống không ở khu trao đổi, mà là sinh hoạt bên ngoài Thiên Mạc, ở trên vùng đất mà Thiên Quang bao phủ.
Những người này không phải ký sinh thể linh tuyến, không thể thích ứng với hoàn cảnh ác liệt của thế giới bên ngoài, thậm chí đừng nói là Thiên Quang, cho dù thỉnh thoảng gặp được một ít độc khí của dung nham tỏa ra bị Thiên Quang hòa tan, chúng đều có thể dẫn bọn họ vào chỗ chết.
Nhưng bây giờ.
Mấy người kia nói Nhân Minh gì thế? Lại còn có thể áp chế tất cả Ác Tức? Là có ý gì vậy?
“Xem ra ngươi rất khó hiểu. Có điều trong giai đoạn tĩnh dưỡng của ngươi, chúng ta có thời gian rất dài để chậm rãi trò chuyện.” Nam tử được gọi là u Nam tiếp tục nói.
“Mặt khác ngươi cũng đừng muốn trở về mặt đất nữa. Lấy tình trạng của ngươi bây giờ, một khi đi ra ngoài thì trước tiên sẽ lại bị Ác Tức ô nhiễm, nghiêm trọng hơn là sẽ hóa thành thể Ác Linh.”
“Cảm ơn...” Nguyệt Thần trầm giọng nói lời cảm ơn.
Mặc kệ đối phương là ai, cuối cùng chính là bọn họ đã cứu mình.
Ông ta chung quy sơ xuất quá, cho rằng mình có thể chống đỡ được đến Vĩnh Tục cung, lại không nghĩ rằng…