Chương 1779: Dò tìm bí mật (4)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1779: Dò tìm bí mật (4)

“Đó là phong tỏa sau cùng do tộc Linh Nhãn thiết lập, được coi là niềm hy vọng cuối cùng. Tộc Linh Nhãn rơi xuống chưa bao giờ nói với ta về thứ này, nên ta cũng không rõ lắm.” Để Ba lắc đầu rồi ngửa đầu nhấp một hớp rượu, vẻ mặt thỏa mãn.

Tuy rằng hắn không có mắt hay lông mày, nhưng Trương Vinh Phương vẫn có thể nhìn ra cảm xúc này trên gương mặt hắn.

“Có ai trong số những người rơi xuống mà ngươi gặp được từng nói qua Tam Vương của tháp Sát Na mạnh cỡ nào không?” Tuy Trương Vinh Phương không ôm bao nhiêu hy vọng, nhưng rốt cuộc hắn vẫn hỏi một câu.

“Không có, hoặc là ngươi tự mình trải nghiệm việc này, hoặc là đi tìm gia hỏa từng giao chiến với Tam Vương hỏi thăm đi. Ví dụ như La của Vĩnh Tục cung ấy.” Để Ba trả lời.

“Có điều, lúc trước người của tộc Linh Nhãn từng đề ra ba loại phương hướng tạo ra nhục thân tuyệt đối mạnh nhất. Tam Vương hẳn là tương ứng với ba con đường kia.” Hắn ngẫm nghĩ rồi bổ sung một câu.

“Ba loại phương hướng, đúng đó, Lang cũng đã từng nói câu nói này.” Trương Vinh Phương khẽ gật đầu.

“Ngươi thật sự từng gặp qua Lang rồi à! ?” Để Ba bỗng nhiên khiếp sợ, “Ngươi dũng cảm quá vậy, không sợ chết hả? ? Hắn ta chính là thân thể vĩnh hằng đó, chỉ có chuyện hắn ta đánh ngươi, chứ ngươi vĩnh viễn không thể đụng được đến hắn ta đâu! Ngươi vậy mà lại dám tiếp xúc chính diện với loại quái vật vô địch như hắn ta sao?”

“Thân thể vĩnh hằng…?” Lòng Trương Vinh Phương run lên.

“Ba phương hướng của tộc Linh Nhãn theo thứ tự là vật chất kiên cố nhất, vật chất thích ứng nhất và vật chất mềm mại nhất. Ba con đường này hẳn là tương ứng với Tam Vương của tháp Sát Na.

Mà Lang là kết tinh tối cao của một bộ học thuyết khác. Đó là một học thuyết phái hư ảo có tên là Hệ thống tộc Linh Nhãn, lấy Lang làm cơ sở lý luận để hình thành.” Để Ba giải thích.

“Lang diễn giải rằng bên trong văn tự của tộc Linh Nhãn có ý nghĩa là ảo mộng, ảo giác, những giấc mơ không tồn tại, vân vân.

Mà thứ được xem như mạnh nhất là nhục thân, thật ra ngay từ đầu lúc Lang xuất hiện, căn bản là không có ai ôm lấy bất cứ hy vọng gì.

Thật ra, mục tiêu của tộc Linh Nhãn ngay từ lúc bắt đầu là Tam Vương. Chỉ là sau đó xảy ra chuyện ngoài ý muốn… sự việc ngoài ý muốn kia…”

Để Ba thình lình dừng lại, không nói tiếp nữa.

Trương Vinh Phương nghe đến say mê, lúc này cũng vì vậy mà bừng tỉnh.

Hắn nhìn sang Để Ba, đột nhiên cảm thấy có lẽ gia hỏa này cũng không giống như lời hắn nói, mà chỉ là một người bình thường bò lên từ biển Lãng Quên.

Phải biết rằng, đến bây giờ, ngay cả hắn cũng không dám để bản thể của mình tiến vào biển Lãng Quên, hắn chỉ dùng phương thức tách rời tử thể để tiến hành thăm dò.

Trực giác cảnh báo của hắn đã nhiều lần nhắc nhở hắn tốt nhất đừng để bản thể tiến vào biển Lãng Quên.

Hắn cũng tin tưởng vào cảnh báo này.

“Dù sao, sau này ngươi vẫn nên bớt tiếp xúc với tháp Sát Na đi, nơi ấy… rất tà môn, nước đằng sau đó rất sâu, rất sâu.” Để Ba có ý tốt nhắc nhở. “Thế nhưng ta vẫn chờ ngươi tìm tên về giúp ta đấy.”

“Đa tạ nhắc nhở.” Trương Vinh Phương khẽ gật đầu.

Nếu như lời Để Ba nói là thật, vậy thì có lẽ hắn thật sự phải tìm cơ hội để thăm dò thực lực của Tam Vương một chút.

“Mỗi một vị trong Tam Vương đều đại diện cho một quy tắc tuyệt đối, nếu ngươi muốn thăm dò, nhớ kỹ trước hết phải chừa lại đường lui. Suy cho cùng, đó cũng là kết tinh tối cao mà tộc Linh Nhãn tạo ra nhằm đối kháng với sức mạnh của Bạch Đồng.” Để Ba lên tiếng.

“Ta hiểu rồi.” Trương Vinh Phương trịnh trọng gật đầu.

Tạm biệt Để Ba, hắn nhanh chóng vỗ cánh bay lên trên.

Hắn muốn đi tìm người quản lý của tầng thứ tư để hỏi thăm câu hỏi tương tự, xem coi có thể thu thập được càng nhiều tình báo hơn hay không.

Chỉ là hắn mới bay được một khoảng thì bỗng chốc cảm thấy có gì đó sai sai.

Thái Uyên ở xung quanh... hình như nhỏ hơn một chút so với vách đá Thái Uyên mà hắn nhìn thấy trước đó.

Hơn nữa, khắp nơi trên vách đá đều là sự tĩnh mịch tuyệt đối, chỗ nào cũng là bệ đài Thần Phật sắp sửa vỡ nát, dáng vẻ cực kỳ tan hoang.

Càng bay đi lâu thì nỗi ngờ vực trong lòng Trương Vinh Phương càng tăng cao.

Chẳng mấy chốc, hắn đã đi từ tầng thứ chín lên tầng thứ sáu, hắn cố ý nấn ná lại đây lâu hơn và dò xét khu vực xung quanh.

Nhưng mọi thứ hắn nhìn thấy đều hoàn toàn khác biệt so với những gì hắn đã thấy khi trước.

Bệ đài Thần Phật ít ỏi đến đáng thương, khắp nơi đều là những cái hố đủ kích cỡ còn sót lại sau khi bệ đài rơi xuống.

Thần Phật Minh Thần thuộc về Đại Linh hiện nay càng không thấy đâu!

“Không đúng!”

Trương Vinh Phương đột ngột ngừng bay.

Hắn nhìn quanh bốn phía, thình lình, một ý nghĩ kinh dị dâng lên từ đáy lòng hắn.