Chương 1780: Dò tìm bí mật (5)
“Nơi này không phải Thái Uyên trong khu trao đổi chỗ ta ở! !”
Nhưng nếu như nơi này không phải Thái Uyên của Đại Linh, vậy thì Để Ba mà mình mới gặp được là sao nữa! !?
Nghĩ tới đây, Trương Vinh Phương bỗng nhiên vỗ cánh bay lên, tức tốc xông vào tầng thứ năm.
Quả nhiên, tầng thứ năm không có bất kỳ dấu vết nào của thần điện Linh Phi Thiên.
Nơi này chắc chắn không phải là Thái Uyên của Đại Linh!
Lúc này, hắn quay người hướng xuống, bay xuống tầng dưới chót bằng tốc độ cao nhất.
Nếu không phải Thái Uyên của Đại Linh, vậy gia hỏa Để Ba nói chuyện với hắn mới nãy là ai! ?
Gió ở Thái Uyên vẫn loãng và lạnh lẽo, liên tục ập vào mặt Trương Vinh Phương với tốc độ khá cao.
Hắn vỗ hai cánh và bay xuống phía dưới, không ngừng xuyên qua từng tầng chướng ngại vô hình mỏng manh.
Không lâu sau, hắn đã trở lại tầng thứ chín, tiến tới giao lộ bên ngoài biển Lãng Quên.
Để Ba vẫn còn đang ăn uống nhồm nhoàm tại chỗ, trông rất vui vẻ.
“Ngươi lại trở về đấy à? Sao vậy? Thoạt nhìn có vẻ gấp thế?”
Trương Vinh Phương chậm rãi giảm tốc độ rồi bay tới khoảng cách không xa trước mặt hắn, kế đó lẳng lặng nhìn chằm chằm đối phương.
“Rốt cuộc ngươi là ai? Nơi này không phải Thái Uyên trong khu trao đổi xuất thân của ta. Nhưng lại có thể tìm thấy ngươi ở cùng một vị trí.
Tầng thứ chín của những Thái Uyên khác nhau đều có ngươi…”
“Đều có ta? Làm sao có thể chứ? Ngươi đang nói mê sảng gì vậy?” Để Ba không rõ ràng lắm, “Ta vẫn luôn chờ đợi ở ngay đây không biết bao nhiêu năm rồi đấy.”
“Ngươi không thể đi lên, cũng không muốn hướng xuống, thế nên ngươi chưa từng đi qua bất kỳ chỗ nào khác ngoài nơi này, đúng không?” Trương Vinh Phương hỏi.
“Ý ngươi là gì? Ngươi cũng gặp được ta ở Thái Uyên của khu trao đổi khác hả?” Lần này, Để Ba đã hiểu được một chút, giọng nói của hắn cũng trở nên nghiêm túc hơn.
“Ta cần kiểm chứng một tí. Quay lại tìm ngươi sau nhé.”
Trương Vinh Phương nhắm mắt, vỗ cánh bay lơ lửng trên không trung, sau đó đếm thầm trong lòng.
Chẳng mấy chốc, lúc hắn mở mắt lần nữa, trước mắt hắn đã không còn là Thái Uyên, mà hết thảy đều là thế giới vỡ vụn màu xám hỗn độn hoàn toàn mờ mịt.
Không thể phân rõ đâu là ranh giới giữa bầu trời và mặt đất, ở đó chỉ toàn là đá vụn và bùn đất trôi nổi khắp nơi.
Dường như nơi đây không có không khí, mà chỉ có một thứ gì đó tương tự như chất keo đang lưu động.
Không thể thở nổi.
‘Quả nhiên nơi này không phải khu trao đổi Đại Linh. ’ Ánh mắt Trương Vinh Phương lóe lên tia hiểu rõ.
Hắn vỗ cánh và bay lên cao.
Nơi này miễn cưỡng có thể phân rõ trên dưới và mặt đất của thiên không nhờ vào mật độ của khối vụn và tốc độ trôi nổi.
Ầm! Ầm! Ầm! !
Từng khối đá vụn to lớn bị Trương Vinh Phương đập tan thành từng mảnh và vương vãi khắp nơi.
Tốc độ của hắn càng lúc càng nhanh, gần như hóa thành một ngôi sao băng màu đỏ.
Thoắt cái đã lao đi hơn vạn mét.
Phù phù!
Hắn xuyên qua một tầng màng mỏng vô hình, xung quanh dần dần trở nên rõ ràng.
Hắn tiến vào tầng giữa.
Trên đỉnh đầu là Thiên Mạc đen kịt.
Chỉ có điều, Thiên Mạc ở đây không còn chuyển động nữa mà đã hoàn toàn lặng im thin thít.
Trương Vinh Phương bay tới gần Thiên Mạc, sau đó trông trái ngó phải về nơi xa.
Thoáng chốc hắn đã phát hiện một lỗ hổng to lớn có đường kính vài chục mét trên Thiên Mạc cách đó mấy ngàn mét.
Linh tuyến màu đen ở chỗ lỗ hổng lay động trong gió, nhưng đã mất đi hoạt tính từ lâu.
“Một khu trao đổi đã sớm bị hủy diệt…” Trương Vinh Phương đưa ra kết luận trong lòng.
Hắn vỗ cánh lao vút lên, mau chóng bay ra từ bên trong chỗ hổng.
Độ dày của Thiên Mạc ở khu trao đổi này kém xa tít tắp so với khu trao đổi ở Đại Linh, chỉ tầm vài chục mét đã có thể xông ra khỏi Thiên Mạc và tiến đến ngoại giới.
Bên ngoài là bầu trời mây xám mênh mông vô bờ bến.
Khí tức lưu huỳnh của dung nham nóng chảy tràn ngập trong không khí.
Trương Vinh Phương bay lên giữa không trung rồi quay đầu nhìn xuống dưới.
Trên mặt đất là một khe hở tương tự như hình đồng tử thẳng đứng, xung quanh toàn là Ác Linh đang chậm rãi du đãng.
Có Ác Linh Xa, cũng có Ác Linh Mã ở hình dạng con ngựa, còn có hai con Ác Linh Tượng.
Hình như chúng phát hiện động tác của hắn, những con quái vật toàn thân bốc lên khói đen này tới tấp ngửa đầu lên gầm rú về phía hắn.
Trên nền đất xám đen, tiếng gầm thét của hàng chục, hàng trăm Ác Linh khói đen vang vọng tận trời.
Cảnh tượng như vậy khiến Trương Vinh Phương bất giác nhớ lại những bộ phim truyền hình, điện ảnh và trò chơi có đề tài ngày tận thế ở kiếp trước.
Hắn nhanh chóng nhìn quanh nhằm xác định vị trí hiện tại của chính mình, nhưng thật đáng tiếc, cả bốn phía đều là vùng đất xám đen hệt vậy, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy dung nham màu đỏ sậm đang chầm chậm chảy ra từ khe hở trên mặt đất.