Chương 1782: Dò tìm bí mật (7)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1782: Dò tìm bí mật (7)

Nhưng ý thức tâm thần cũng không thể hiện ra bao nhiêu uy lực ở vùng đất ngoại giới này.

Để mọi thứ diễn ra ổn thoả, hắn cần nguồn lực lượng càng nhiều và càng mạnh hơn vào thời điểm tiếp xúc với tháp Sát Na. Vậy mới đảm bảo được mình có thể khống chế cục diện.

Trương Vinh Phương lơ lửng giữa không trung, lúc bấy giờ, hắn cảm nhận thân thể vừa mới được tăng cường.

Việc nuốt chửng những thể Ác Linh kia giúp cho cường độ thân thể của hắn tăng lên ít nhất hai phần.

Những phương pháp này có vẻ khá hữu hiệu.

‘Trước hết mình phải quay lại khu trao đổi Đại Linh mới có thể tiến hành thẩm tra đối chiếu chuyện của Để Ba được. ’

Trương Vinh Phương cảm ứng phương hướng khu trao đổi Đại Linh, khoảng cách quá xa, vốn không có cách nào cảm ứng được.

‘Thay vì lãng phí thời gian ở đây, không bằng cứ một đường càn quét và nuốt chửng hết tất cả thể sinh mệnh tà ác gặp phải đi, lợi dụng trí nhớ của bọn chúng để chỉ rõ phương hướng và dùng thân thể huyết nhục của bọn chúng biến thành động lực. ’

Nghĩ tới đây, hắn vỗ hai cánh, dựa theo ký ức tìm một hướng và bay về phía trước, chớp mắt đã biến mất ở cuối chân trời.

*

Tháp Sát Na.

Trên lối đi rộng rãi và thẳng tắp bên trong tháp.

Lang vẫn lẳng lặng nhìn Ác Linh Tượng đang đi lại bên ngoài tựa như quan sát động vật, rõ ràng nó không có hai mắt, nhưng lại phảng phất như có thể thấy rõ hết thảy.

“Chủ Quân, sao ngài lại muốn hợp tác với loại gia hỏa nhỏ yếu kia thế? Nếu ngài để ta ăn hết hắn, vậy thì cũng có thể thu được tất cả năng lực trên người hắn mà.” Minh đứng đằng sau cất giọng trầm thấp hỏi thăm.

Hắn ta đại biểu cho lực thích ứng tuyệt đối, bất kể dạng sinh vật gì, một khi bị hắn ta ăn hết, hắn ta đều sẽ thu được hết thảy năng lực của đối phương.

“Năng lực không quan trọng, quan trọng là ký ức, ý thức và tinh thần. Thân thể có thể thay đổi, nhưng rất khó xác định độ chính xác của thứ ẩn sâu bên trong ý thức.”

Lang nhẹ giọng trả lời.

“Chúng ta cần hắn giúp định vị để mở ra thông đạo.”

“Thông đạo kia thật sự thông đến quê hương của Càn Khôn Tử ư?” Minh tò mò hỏi.

“Đương nhiên...” Lang khẽ cười trả lời, “Là giả.”

Hắn ta mỉm cười xoay người.

“Việc mở thông đạo dẫn tới quê hương của hắn có nghĩa lý gì với chúng ta chứ? Chỉ khi mở được Mật Khóa cuối cùng của Bạch Đồng, chúng ta mới có thể hoàn thành tất cả mọi bố cục. Như vậy chúng ta mới chân chính nghênh đón quê hương ban sơ của mình.”

“Quê hương của chúng ta…” Minh có chút giật mình, phải rồi, nếu không dùng mồi câu dẫn dụ đối phương, thì với thực lực và tốc độ của Càn Khôn Tử, sao hắn có thể nguyện ý dốc toàn lực phối hợp cho được?

“Thế khung cảnh thành phố mà ngài bảo Lạp Đế Da Lam chiếu ra trước đó thì sao?”

“Đó là cảnh tượng vô tình được ghi lại lúc thông đạo mở ra lần trước, quê hương của hắn chỉ là một bức tranh thôi. Thông đạo kiểu thế kia có tính ngẫu nhiên quá mạnh, chỉ là một lần ngoài ý muốn, sao chúng ta có thể mở ra lần nữa một cách đơn giản như vậy được?” Lang nhẹ nhàng nói.

“Vậy tại sao còn cần hắn phối hợp làm gì? Người này giúp ích rất lớn trong việc mở ra thông đạo à?”

“Ngươi nói không sai, ý thức tinh thần của hắn rất đặc biệt, khác hẳn với tất cả chúng ta… Có lẽ hắn sẽ không chịu nhiều hạn chế bởi bố cục của tộc Linh Nhãn.” Lang trả lời. “Ngươi có thể hiểu là thoạt nhìn ý thức của hắn như thể giống với chúng ta, nhưng bản chất lại khác nhau.”

“Ta rất tò mò... rốt cuộc là khác biệt chỗ nào.” Minh nghi ngờ nói.

“Tò mò à.” Lang mỉm cười, “Đợi đến lúc mở ra thông đạo, hắn sẽ tùy ngươi xử trí.”

“Đa tạ Chủ Quân!” Minh lập tức lộ ra vẻ chờ mong.

Nhân Minh.

Dưới bầu trời nham thạch u ám và âm trầm, những ánh đèn chuyển động và trôi nổi là nguồn sáng duy nhất ở nơi đây.

Diện tích của toàn bộ khu vực Nhân Minh không lớn lắm, cũng chỉ tương đương với một thị trấn cỡ nhỏ.

Hơn chục con phố đan xen nhau khắp nơi và có những ngôi nhà cao thấp khác nhau được làm từ nhiều loại đá tảng kết hợp với chất gỗ.

Tổng dân số ở đây cùng lắm cũng chỉ khoảng mấy ngàn người. Khoảng cách giữa những tòa kiến trúc phòng ốc tương đối rộng.

Ngoài ra, còn có một quảng trường rộng lớn dành riêng cho việc rèn luyện tu hành ở biên giới của toàn bộ Nhân Minh.

Quảng trường có nền đất được tạo nên từ hỗn hợp bùn đất đen và cát nén chặt lại. Trên đó khá cứng rắn.

Nguyệt Thần lê thân thể ốm yếu, đứng ở một bên nhìn tầm chục người đang tập luyện võ nghệ theo cặp trong quảng trường.

Từ sau khi rời khỏi Thiên Mạc, mong ước trong một khoảng thời gian dài của ông ta đã triệt để bị phá tan, ông ta cũng có chút mờ mịt.

Ngoại giới trong tưởng tượng vốn khác biệt hoàn toàn với tất cả những gì mà phụ thân ông ta mô tả.