Chương 1783: Dò tìm bí mật (8)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1783: Dò tìm bí mật (8)

Mức độ chênh lệch khổng lồ như vậy khiến cho ông ta đột nhiên phát hiện hết thảy những thứ bản thân một mực theo đuổi như thể chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước, toàn là hư ảo.

Trong mấy ngày dưỡng thương ở đây, ông ta vẫn luôn suy nghĩ xem cuối cùng ông ta nên đi con đường sau này của mình như thế nào?

Ông ta nhìn nhóm người u Nam ngươi tới ta lui trên sân, cuộc chiến diễn ra vô cùng sôi nổi.

Trong lúc nhất thời, ông ta vô thức trở nên thất thần.

Thời gian bất tri bất giác trôi qua.

Đột nhiên, tiếng kêu to của đứa nhỏ cắt ngang suy nghĩ của Nguyệt Thần.

“Cha! !”

Cạnh quảng trường, một tiểu hài đầu trọc lóc chỉ khoảng sáu bảy tuổi hấp tấp lao về phía u Nam ở giữa sân.

Tiểu hài sáu bảy tuổi còn mặc quần yếm, đi trên đường lạch bà lạch bạch, trông không vững vàng lắm.

“Tiểu Nhạc, đừng tới đây, chờ cha luyện xong sẽ chơi với con.” u Nam nhìn thấy khuôn mặt mũm mĩm của đứa nhỏ, nét mặt lập tức trở nên dịu dàng.

Hắn ta huy động thanh đại kiếm lưỡi rộng trong tay, chỉ chốc lát đã đẩy đối thủ đối luyện ra, sau đó hắn ta quay người lại, đại kiếm cũng xoay tròn theo và chém tới.

Vù vù!

Ánh kiếm xẹt qua hai lần, cùng lúc đó, hai người đối luyện với hắn ta đồng loạt đánh rơi đại kiếm trên tay leng keng xuống đất.

“Không hổ là u Nam ca!”

“Thất Bộ Hồi Sát quả là lợi hại!”

Hai nam tử cường tráng nhao nhao cất lời tán thưởng và nhặt vũ khí của mình lên.

Lúc này, đứa bé kia đã đi được nửa đường thì bỗng trông thấy Nguyệt Thần đang ngồi ở một bên.

Nó dừng bước và tò mò nhìn về phía Nguyệt Thần, người mặc trang phục màu giống như ánh trăng - cách ăn mặc khác hẳn với người bình thường.

“Ngươi chính là người vô danh được cha ta cứu về sao?” Đôi mắt của đứa bé vừa to vừa tròn, đen bóng lạ thường, nó mặc áo dài quần dài màu trắng sữa đơn giản, cặp má nhỏ nhắn phúng phính như thể sắp xệ xuống đến nơi.

“Ta có tên.” Nguyệt Thần chớp mắt, trả lời.

“Vậy ngươi tên là gì?” Đứa bé hỏi, “Ta tên là u Nhạc.”

“Ta…” Nguyệt Thần do dự một lúc rồi nói, “Ta tên Nhạc Đức Văn.”

Ông ta đã không còn là Nguyệt Thần tung hoành vô địch kia nữa.

Sau khi đi xuống mặt đất, ông ta đã không thể sử dụng thần uy, chỉ có thể dựa vào nhục thân để chém giết, bây giờ, ông ta còn chẳng thể chịu đựng được ô nhiễm Ác Tức.

Trên mảnh đất này, thực lực của ông ta cùng lắm chỉ tính là trung đẳng.

Có lẽ sau này phải ký kết chế tạo Lò Luyện Đốt Tâm mới có thể nhanh chóng nâng cao cấp độ.

Nhưng hiện giờ, ông ta thật sự rất yếu.

“Trông ngươi giống như sắp chết vậy?” u Nhạc chỉ vào Nguyệt Thần, đột nhiên nói ra một câu dọa người.

“Vì sao thế?” Nguyệt Thần cũng không tức giận, ông ta chỉ có chút hoài nghi.

“Bởi vì trong mắt ngươi không có ánh sáng.” Đứa bé trả lời. “Mẹ ta nói, người không ánh sáng sớm muộn gì cũng sẽ vĩnh viễn biến mất, có tìm cũng không thấy được.”

“Ánh sáng…” Nguyệt Thần im lặng.

Ông ta biết điều này có ý nghĩa gì.

Khi một người mất đi động lực và ham muốn sống tiếp, dẫu sớm hay muộn người đó cũng sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới mà không lưu lại bất kỳ dấu vết nào.

Hy vọng, mong đợi và khao khát tương lai mới là nền tảng để con người có được niềm hạnh phúc trọn vẹn.

“u Nhạc nói đúng. Hình như ngươi đã mất đi mục tiêu, trong lòng không còn bất kỳ chờ mong gì.”

u Nam cầm chiếc khăn mặt, vừa lau mồ hôi, vừa bước đến gần và lên tiếng.

“Ngươi không có việc gì muốn làm sao?” Hắn ta nhìn về phía Nguyệt Thần với ánh mắt bình tĩnh.

“Muốn làm à…” Nguyệt Thần rơi vào trầm tư.

“Trước đây ngươi cũng từng có mục tiêu chứ nhỉ? Xem ra mục tiêu ấy đã khiến ngươi rất thất vọng và rất bế tắc. Vậy ngươi có nghĩ tới tại sao lại như vậy không?” u Nam hỏi.

“Tại sao mục tiêu của ngươi và hiện thực lại xuất hiện sự tương phản lớn như vậy. Là ngươi đã sai ngay từ đầu, hay là do hiện thực thay đổi? Biến thành tình trạng hoàn toàn xa lạ?”

“Ngươi muốn nói gì? Có thể nói thẳng.” Nguyệt Thần nghe được ý bóng gió trong câu nói đó.

“Ta vẫn đang suy nghĩ, vì sao thế giới này lại biến thành như vậy?” u Nam sờ vào trán con trai và trầm giọng nói.

“Tại sao chúng ta phải chật vật trốn tránh những con quái vật kia và sống bên trong lòng đất âm u, ẩm ướt và cằn cỗi thế này?

Tại sao chúng ta không thể sinh sống thoải mái trên mặt đất. Tại sao Thiên Quang càng ngày càng mạnh, còn thế giới lại càng ngày càng tồi tệ?”

“Đúng vậy... Phụ thân ta đã từng nói với ta rằng trên đất liền không nên là dạng này…” Nguyệt Thần cũng thấp giọng nói. “Trước kia ta còn cho rằng dối trá và giấu diếm là những tội ác lớn nhất đối với bản thân. Nhưng bây giờ, khi ta vạch trần hết thảy chân tướng thì lại phát hiện, hóa ra tất cả vậy mà ngược lại đều là bảo hộ. Đúng là mỉa mai...”