Chương 1784: Dò tìm bí mật (9)
“Vậy thì cùng đi đi. Đi thay đổi thế giới chết tiệt này!” u Nam vươn tay về phía Nguyệt Thần.
“Rất nhiều bằng hữu vừa mới ra từ khu trao đổi đều giống như ngươi. Họ luôn hỏi tại sao lại thế này? Tại sao bên ngoài lại tệ hại đến thế? Tại sao chúng ta phải sống cuộc sống hèn mọn và thê thảm tới vậy? ?”
Hắn ta dừng lại một lát…
“Nhưng hỏi nhiều như vậy có ích lợi gì đâu chứ? Nếu thế giới đã khác với tưởng tượng của mình, vậy thì hãy thay đổi nó đi. Chúng ta đã rất may mắn khi có được sức mạnh và thể lực vượt xa người bình thường rồi. Còn gì không hài lòng nữa?”
Nguyệt Thần nhìn bàn tay đối phương đang duỗi ra, thoáng im lặng.
“Ta chỉ là một lão đầu mục ruỗng bị thời đại vứt bỏ và bị Ác Tức làm ô nhiễm, ngay cả rời khỏi nơi này cũng không làm được, thì có tác dụng gì với các ngươi chứ.”
“Chỉ cần mỗi người có thể sống trên thế giới này thì người đó nhất định có vai trò độc nhất vô nhị.” u Nam bình tĩnh nói. “Quả thực linh tuyến trong cơ thể ngươi đều bị Ác Tức làm ô nhiễm cả rồi. Giờ không thể tùy ý vận dụng được. Nhưng ngươi còn có thân thể mà. Ngoại trừ linh tuyến, ngươi còn có thân xác máu thịt! Tuy rằng không nhiều, nhưng chúng mới là thứ giúp ngươi duy trì tới tận bây giờ vẫn không biến thành gốc rễ của thể Ác Linh!”
“Vậy hiện tại ta được xem như người ư?” Tất nhiên Nguyệt Thần hiểu rõ trạng thái thân thể của chính mình, ông ta hỏi ngược lại.
“Muốn loại bỏ linh tuyến, quay trở lại thành người không?” u Nam nghiêm túc nhìn chăm chú vào ông ta.
Loại bỏ linh tuyến! ?
Nguyệt Thần ngẩn người trong thoáng chốc.
Ông ta đã không còn nhớ rõ bản thân trở thành ký sinh thể linh tuyến từ lúc nào.
Lúc đó, dường như là do phụ thân.
Khi ông ta còn nhỏ, phụ thân đã xuyên linh tuyến vào ấn đường của ông ta, để ông ta trở thành ký sinh thể.
Sau đó, ông ta không ngừng điều khiển linh tuyến kia, từ ít tích tụ thành nhiều, trải qua hàng trăm năm, linh tuyến đã sớm hòa làm một với ông ta, không hề phân biệt.
Nhưng bây giờ…. người trước mắt này vậy mà lại nói với ông ta rằng có muốn loại bỏ linh tuyến hay không ư! ?
“Linh tuyến đã bị ô nhiễm trên vùng đất này chỉ có một kết cục, chính là từ bỏ.
Cho dù hiện giờ ngươi có chế tạo Lò Luyện cũng không kịp nữa rồi. Gần như toàn bộ linh tuyến trong thân thể ngươi đều đã bị ô nhiễm, tất cả là nhờ bọn ta tiêm hoạt tính ức chế vào cho ngươi nên ngươi mới có hơi hướng ổn định đấy.
Nhưng dạng ổn định này không duy trì được bao lâu đâu. Thuốc sẽ sinh ra dược tính kháng lại và dần mất đi hiệu lực theo thời gian.” u Nam giải thích.
“… Không có biện pháp nào khác sao?” Nguyệt Thần trầm mặc một hồi rồi hỏi.
“Nơi này là Nhân Minh, không có biện pháp nào khác đâu. Nếu như là Vĩnh Tục cung, nơi khởi nguồn của Lò Luyện thì có lẽ sẽ có biện pháp đấy. Nhưng ngươi không ra được.” u Nam đáp lời.
Đúng vậy, chỉ cần ông ta vừa bước ra ngoài và tiếp xúc với Ác Tức của ngoại giới, ông ta sẽ biến thành thể Ác Linh hoàn chỉnh ngay tức khắc.
Lòng Nguyệt Thần đã sáng tỏ.
Bây giờ, ông ta nên đưa ra lựa chọn.
*
Dưới bầu trời u ám, từng luồng Thiên Quang chiếu qua khe hở và ập xuống mặt đất, phát ra tiếng vang lớn.
Mặt đất ở vị trí Thiên Quang chiếu rọi chậm rãi chuyển sang màu đỏ, bắt đầu bốc khói, tan chảy, sinh ra dung nham nóng chảy dưới nhiệt độ cao.
Sắc mặt Trương Vinh Phương bình tĩnh, hắn vỗ cánh bay thẳng về phía trước.
Hắn cũng không phải Thần Phật dựa vào thần uy và thế như những kẻ kia, cho dù đi tới bên ngoài Thiên Mạc này thì thực lực của hắn cũng không hề suy yếu chút nào.
Lúc này, hắn bay hết tốc lực tựa như một con trâu hoang, không thèm để mắt đến Thiên Quang mà chỉ xông thẳng tới, một đường va chạm vào phía trước.
Ầm!
Một cột sáng Thiên Quang bị hắn va vào, chớp mắt đã đứt ngang, sau đó, nhoáng cái hắn đã xuyên ra ngoài từ một bên khác và tiếp tục bay đi.
Dù là tháp Sát Na hay Để Ba thì hết thảy những gì bọn họ nói đều là nhận thức của họ.
Hiện tại, nhân cơ hội này, Trương Vinh Phương dứt khoát dự định đích thân đi nhìn tận mắt thế giới này và vùng đất này.
Thế giới sắp bị hủy diệt, thế giới không có một chút hy vọng và muốn thoát khỏi thảm họa gì đó.
Hắn sẽ chứng thực tất cả những chuyện này bằng chính đôi mắt của mình.
Bay hết tốc lực, Trương Vinh Phương gần như biến thành một luồng huyết ảnh, lao đi điên cuồng với tốc độ gần cả ngàn mét mỗi giây.
Hắn vừa bay vừa không ngừng sử dụng năng lực Tiên Huyết Truy Tung để liên hệ với huyết duệ huyết nhục của mình.
Thỉnh thoảng, mặt đất màu xám đen lại có những vệt dung nham chảy ra, mau chóng lướt qua dưới chân hắn.
Với tốc độ lúc này của hắn, dẫu hắn có vòng quanh thế giới ở kiếp trước một vòng cũng không hao tốn bao nhiêu thời gian.