Chương 1785: Dò tìm bí mật (10)
Dựa theo ký ức của Dung Tâm và Chiếu Ngọc Các mà hắn đã nuốt chửng, độ lớn của thế giới này cũng không vượt quá so với kiếp trước là bao.
Ít nhất lữ đoàn Vô Tâm bọn họ không chỉ đi qua Vĩnh Tục cung mà còn nhìn sang tháp Sát Na từ xa.
Trương Vinh Phương điều chỉnh phương hướng một tí, bay thẳng theo hướng Vĩnh Tục cung trong trí nhớ.
Mặt đất đầy rẫy những phế tích bị hủy diệt tan hoang, thi thoảng lại có Ác Linh Xa, Ác Linh Mã du đãng và gầm gừ gào thét.
Hắn còn chứng kiến hai đội ngũ trông như lữ đoàn đang thận trọng tránh né Thiên Quang và chờ đợi tầng mây lần nữa che chắn bầu trời.
Thời gian trôi qua từng chút một.
Ngoại trừ thể Ác Linh, chỉ có số ít lữ đoàn đang hoạt động.
Ngoài ra, cả đất bằng đều là phế tích, dung nham nóng chảy và đất khô cằn cháy xém.
Không hề cảm nhận được bất cứ tinh khí trời đất gì trong không khí, chỉ có vô cùng vô tận Thiên Quang phóng xuống.
Điểm khác biệt là Thiên Quang có nồng độ cực cao sẽ hình thành cột Thiên Quang. Mà chỉ còn một ít Thiên Quang nồng độ thấp chiếu xuống sau khi bị tầng mây loại bỏ.
Trương Vinh Phương nhận thấy cũng có không ít công trình kiến trúc còn sót lại bên trong đống phế tích trên mặt đất.
Những kiến trúc này cũng không mang phong cách khoa học kỹ thuật như tộc Linh Nhãn ở bên trong Thái Uyên kia.
Ngược lại là mang phong cách kết hợp giữa nham thạch cổ đại và gỗ tương tự như Đại Linh.
Hắn có phân biệt điều đó từ ký ức của hai người mà hắn nuốt chửng kia.
Những ký sinh thể này hiểu biết rất ít về lực lượng mà bản thân chúng sử dụng.
Bọn chúng chỉ biết sử dụng nó, thế thôi.
Đột nhiên, một tia chớp màu lam lóe lên ở phía trước rồi biến mất trong giây lát.
Một tòa tháp cao xiêu vẹo cắm xuống mặt đất dần dần xuất hiện trong tầm mắt của Trương Vinh Phương.
Đôi khi lại có những tia điện màu lam chớp lóe quanh thân tòa tháp cao.
Có vài người lưa thưa đi tới đi lui ở xung quanh.
Trong lòng Trương Vinh Phương khẽ động, hắn vội hạ thấp độ cao, đáp xuống đất và thu lại tất cả khí tức.
Đồng thời, một Lò Luyện màu lam sáng lên và bập bùng trong tim hắn.
Khuôn mặt hắn cũng đổi thành mặt của Dung Tâm.
Suy cho cùng, hắn cũng không rõ bên trong Vĩnh Tục cung có thủ đoạn gì.
Vậy nên tìm hiểu thông tin trước đã rồi nói tiếp, thế mới là chính đạo.
Kiểu như tháp Sát Na.
Hắn tự nhiên biết, cùng Lang Hợp tác căn bản chính là bảo hổ lột da*.
* Bảo hổ lột da: không có hy vọng đối phương hy sinh lợi ích hoặc sự sống còn của bản thân để đồng ý vì việc nào đó.
* Bảo hổ lột da: không có hy vọng đối phương hy sinh lợi ích hoặc sự sống còn của bản thân để đồng ý vì việc nào đó.
Nhìn vào tôn vinh của Tam Vương tháp Sát Na kia, xem ra cũng không phải là nhân vật chính phái gì, nếu ở cùng bọn họ, ắt hẳn sau này sẽ hạ thấp hình tượng của hắn.
Lại còn cả mấy thứ như thể Ác Linh tàn bạo xấu xí kia nữa, tính nguy hiểm cực cao.
Cho nên hắn dự định sau khi lợi dụng tháp Sát Na mở ra thông đạo xong sẽ ăn hết toàn bộ Lang và Tam Vương.
Sau đó lại nuốt chửng hết tất cả thể Ác Linh, thanh tẩy hết thảy tà ác.
Trương Vinh Phương vẫn luôn kiên định với ý nghĩ thuở ban sơ của mình.
Diệt cỏ tận gốc.
Diệt trừ sạch sẽ tất cả tà ác, tự nhiên những gì còn lại đều là thiện lương.
Vì thế giới yên ổn, công cụ phải có sự tự giác của công cụ, đợi đến khi mở ra thông đạo rồi, tháp Sát Na sẽ trở nên vô dụng.
Tất nhiên công cụ vô dụng cần phải được dọn sạch.
Mây xám quanh năm bao phủ bầu trời.
Trung tâm Vĩnh Tục cung là tháp Vĩnh Tục nghiêng nghiêng đứng sừng sững.
Mà lấy tháp làm tâm điểm, phóng xạ ra khắp xung quanh mấy cây số, khu vực hình tròn to lớn ấy chính là cả tổng bộ của Vĩnh Tục cung.
Xung quanh khu vực hình tròn có một vòng đánh dấu bằng đường màu trắng vàng, chôn trên mặt đất.
Quan sát bên dưới từ trên cao, Vĩnh Tục cung giống như một quả cầu rỗng ruột to lớn màu bạc.
Từng tia điện quang màu lam không ngừng phát tán ra xung quanh từ trung tâm.
Trương Vinh Phương theo sát biên giới chậm rãi tới gần, không có thi triển bộ pháp khinh công, chỉ là giản đơn giống như những người còn lại xung quanh, cúi đầu yên lặng đến gần, sau đó dừng lại ở rìa ngoài của ngân tuyến.
“Dừng lại.”
Bên trong ngân tuyến, mặt đất chậm rãi hở ra, một cái đầu trụi lủi hoàn toàn do kim loại màu bạc tạo thành mọc lên từ giữa đất đen.
Nơi mi tâm của cái đầu mọc ra một con mắt thăm dò kim loại có thể co duỗi.
“Tới làm gì?” Đầu trọc lên tiếng hỏi, giọng nói như được truyền qua điện tử, không có chút âm sắc tình cảm nào.
Trương Vinh Phương dùng khóe mắt liếc qua những người còn lại xung quanh.
Đám người tiến vào ngân tuyến này, hình như ai cũng phải trải qua sự kiểm tra của đầu trọc kim loại.
“Đến để thăng cấp lò luyện.” Trương Vinh Phương vỗ ánh lửa đang đốt cháy nơi ngực mình.