Chương 1787: Thăm dò (2)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1787: Thăm dò (2)

Giọng nam tử lạnh lùng giải thích.

Mỗi ngày đều sẽ có thể Ác Linh xuất hiện, không ai biết rốt cuộc vì sao mà lại có nhiều thể Ác Linh như vậy.

Số lượng của bọn họ vượt xa các lữ đoàn vẫn còn lang thang trên mặt đất, căn bản là giết không xong, cho nên xua đuổi là thủ đoạn tốt nhất.

“Thì ra các ngươi nhận nhầm ta là thể Ác Linh sao?” Trương Vinh Phương lộ ra một nụ cười vô tội: “Điều này thật ra là hiểu lầm, ta chỉ là một người thường mới đi ra từ khu trao đổi, mới biết được chân tướng ở thế giới bên ngoài. Ngụy trang là năng lực thiên phú mà ta am hiểu. Vì để tránh cho bị ô nhiễm, nghe nói Vĩnh Tục cung có thể mua được đồ phổ võ đạo, xây dựng lò luyện đốt tâm thuộc về mình.

Mà lò luyện có thể tinh lọc Ác Tức, nên ta mới chạy tới nơi này từ chỗ xa vạn dặm.”

“Cho nên…” Hai mắt Trương Vinh Phương chậm rãi dấy lên lửa máu, giọng nói dần dần trở nên nhu hòa từ tính.

“Bây giờ có thể để cho ta tiến vào không?” Hắn khẽ khàng hỏi.

Ánh mắt của nam tử mặt chữ quốc cầm đầu hoảng hốt một chút, khuôn mặt dần dần trở nên đờ đẫn.

“Đương nhiên… có thể.”

Hắn ta tránh ra vị trí, để lộ một lối đi để đi vào bên trong.

Cả nam lẫn nữ cùng nhau đến gần còn lại ánh mắt đờ đẫn, cũng đều rối rít tránh ra lối đi.

“Cảm ơn, các ngươi đúng là người tốt.” Trương Vinh Phương ôn hòa đáp lại.

Hắn vừa bước vào một bước, thân hình đã chợt hóa thành một luồng huyết quang nhằm về phía tháp Vĩnh Tục.

Đúng lúc này.

Một vòng điện quang rộng lớn mới trống rỗng mọc lên từ mặt đất, nhằm phía Trương Vinh Phương từ bốn phương tám hướng giống như thiểm điện.

Tốc độ của điện quang vượt xa phản ứng của Trương Vinh Phương, chỉ trong một chớp mắt, tất cả điện lưu đã oanh kích lên trên người hắn.

Máu tươi hình thành nên màng máu, bao trùm bên ngoài cơ thể của hắn, ngăn trở oanh kích phân tán của điện quang.

Hai luồng lực lượng một lam một đỏ không ngừng giằng co.

Khi nơi này đang rơi vào giằng co.

Trong một chỗ phế tích xa xa.

Hai bóng người toàn thân đen kịt, mặc mũ giáp và dụng cụ bảo hộ đang lặng lẽ quan sát tháp Vĩnh Tục từ trong khe hở phế tích rất xa.

“Bộ đội Thạch Tượng trực thuộc Vĩnh Tục cung xuất động. Có người chặn hệ thống phản kích tự động, xem ra là một tên đáng gờm đây.”

Một người trong đó thấp giọng nói.

“Địch Ma và Tang Đức Lạp của bộ đội Thạch Tượng đều là cao thủ khủng bố đã tu luyện lò luyện đốt tâm có đẳng cấp cao nhất đến mức tận cùng. Tự tiện xông vào Vĩnh Tục cung, hơn nữa còn do chính Địch Ma trực tiếp sắp xếp đứng ra ngăn cản, không biết đã có bao nhiêu năm chưa từng xuất hiện chuyện như thế rồi.” Tên còn lại trả lời.

“Ta đi thông báo trong minh, ngươi tiếp tục giám thị.”

“Được.”

Một bóng người trong hai người nhanh chóng lui về phía sau, lặng yên không tiếng động tiến hành thân pháp, rời đi hướng phía xa xa.

Một người còn lại theo dõi khu vực Vĩnh Tục cung từ đằng xa.

Đối với Nhân Minh, thực lực của đám linh cẩu của Vĩnh Tục cung đi khắp nơi tìm kiếm khu trao đổi mạnh mẽ không gì sánh được.

Địch Ma và Tang Đức Lạp đều là ký sinh thể mạnh mẽ cần phải có nhiều người thích ứng mới có thể đối kháng được.

Hai người này là phụ tá đắc lực của La, cũng là tướng lĩnh tiền tuyến chính diện giao thủ với Nhân Minh nhiều năm qua từ trước đến nay.

Với tư cách là đối thủ cũ, Nhân Minh vô cùng quan tâm đến hướng đi của hai người này.

Có điều khiến hắn ta không tưởng tượng được là, trong tầm mắt phía xa, thành viên của bộ đội Thạch Tượng Vĩnh Tục cung thế mà lại ngơ ngác đứng tại chỗ, lại còn nhường ra một con đường để người thần bí kia đi vào từ đó nữa.

“Chuyện gì xảy ra thế này? Chẳng lẽ là ký sinh thể được nhận biết trước đó tới chơi? Thế nhưng tại sao hệ thống phản kích tự động phải khởi động?” Thành viên Nhân Minh giám thị nghi ngờ trong lòng.

Đang lúc hắn ta không thể nào hiểu được thì, bỗng nhiên trong tầm mắt nơi xa, quanh thân bóng người thần bí đi vào kia bỗng nhiên cấp tốc chuyển hóa đổi màu.

Trong khoảnh khắc đã từ bộ áo dài vừa người màu xám trắng, biến thành trường bào hoa lệ tinh xảo rộng thùng thình màu đỏ sậm.

Thân hình Trương Vinh Phương hóa thành huyết quang, cấp tốc tới gần hướng phía tháp Vĩnh Tục.

Trong chớp mắt, một bóng người màu đen chợt đụng tới từ mặt bên, tinh chuẩn dự phán được tuyến đường hắn đi về phía trước.

Toàn thân bóng người màu đen sáng lên lam quang, từng đường hồ quang hội tụ trong lòng bàn tay, ầm ầm đánh ra một chưởng hướng phía bên này.

Lượng lớn hồ quang lam quang dương nanh múa vuốt từ lòng bàn tay của hắn ta, giống một mảnh lưới lớn, bao trùm phạm vi mấy chục mét xung quanh, triệt để bao phủ xuống.

Tốc độ của đối phương thế mà lại có thể đuổi kịp chính mình.