Chương 1788: Thăm dò (3)
Trong lòng Trương Vinh Phương vô cùng kinh ngạc, nhưng cũng không bất ngờ cho lắm.
Vĩnh Tục cung với tư cách thần phật bản thăng cấp, chế tạo ra nguồn năng lượng lò luyện đốt tâm càng mạnh hơn, nếu như không có mấy cái cường giả đỉnh cao thì cũng không khả năng tồn tại hồi lâu trên vùng đại địa hỗn loạn này được.
“Cho nên…”
Hắn khẽ đưa tay.
Vô số máu tươi ngưng tụ thành chiếc khiên hình tròn ở trước người của hắn.
Thình thịch! !!
Bàn tay điện quang màu lam ầm ầm đánh lên bề mặt của khiên máu.
Từng vòng chấn động cực mạnh theo chỗ va chạm nổ tung.
Không đợi Trương Vinh Phương hoàn hồn, người nọ đã dời sang bên trái như thiểm điện, bàn tay lại kéo điện quang, lấy tốc độ cao kinh người lách qua phòng hộ của khiên máu, đánh một chưởng về phía bên trong.
Thình thịch! !
Lại là một mặt khiên máu mới từ hư không hiện lên, ngăn trở một kích này.
Nhưng ngay sau đó người nọ vừa chạm vào đã lóe lên, thân hình giống như ảo ảnh, lấy tốc độ cao kinh người lần thứ hai dời đường tấn công.
Lần thứ ba, khiên máu tái hiện, ngăn trở chưởng thứ ba.
Nhưng đồng tử của Trương Vinh Phương lại chợt co rụt lại, không biết từ lúc nào, cự ly gần nhất giữa hắn và đối phương thế mà lại là không gian chưa đến nửa mét.
Người này…
Từ vừa mới bắt đầu xuất hiện, đến liên tục biến chiêu lệch vị trí, đến lúc này cũng bất quá mới qua một giây.
“Tốc độ nhanh thật!”
Trên người Trương Vinh Phương có huyết mạch Huyết Tộc Thủy Tổ, tốc độ thân pháp cực kỳ khủng bố, luôn luôn đều là hắn lấy tốc độ áp chế đối thủ, đây vẫn là lần đầu tiên gặp phải người có tốc độ còn nhanh hơn hắn.
Trong nháy mắt.
Từng chiếc khiên máu không ngừng từ hư không thoáng hiện, ngăn cản xuất kích như thiểm điện của bóng người lam quang.
Ầm ầm ầm ầm ầm! !
Rậm rạp chằng chịt tiếng va đập, nương theo lượng lớn hồ quang và máu loãng nổ tung văng vãi.
Trận giao thủ của hai người ngay từ đầu đã rơi vào gay cấn.
Càng làm cho Trương Vinh Phương kinh ngạc là, cảnh giới võ đạo của đối phương hiển nhiên cực cao.
Ra chiêu nước chảy mây trôi lưu loát sinh động, không có quy luật chút nào. Hoàn toàn tránh được dự phán của tiên cơ ngăn địch.
Cơ sở của tiên cơ ngăn địch chính là dự phán xem đối thủ chắc chắn sẽ công kích vào điểm yếu hại nào.
Nhưng nếu như xuất thủ của đối phương có phạm vi bao trùm lớn, không đặc biệt công kích vào điểm yếu hại nào. Như vậy thì dự phán sẽ tự nhiên bị suy yếu.
Theo khiên máu chống đỡ càng ngày càng chậm, tốc độ ngưng tụ thế mà lại dần dần theo không kịp xuất thủ của đối phương.
Trương Vinh Phương lạnh lùng hừ, hai tay giơ lên.
Toàn lực phát động điều khiển máu tươi.
Từng con rắn máu bắn ra từ trong lòng bàn tay của hắn, giống một chiếc roi dài hẹp quật vào tất cả không trung có thể né tránh xung quanh.
Đều là cao thủ tiên cơ ngăn địch, hắn căn bản không đi chụp lấy thân pháp tốc độ của đối phương, mà là nhét toàn bộ vị trí có thể né tránh vào công kích.
Xuy! !
Trong thời gian ngắn, hàng trăm roi máu bỗng nhiên nổ tung, tỏa ra bốn phía.
Lấy Trương Vinh Phương làm trung tâm, mặt đất xung quanh đều hiện ra từng đường vết roi thật sâu. Giống một chiếc mạng nhện tỏa ra dữ tợn.
“Công kích phân tán mà vô lực, đối với ta vô dụng.” Bóng người lam quang cấp tốc lùi về phía sau, trong nháy mắt há mồm.
Oành! !
Một cột sáng điện quang đỏ đậm nổ bắn ra từ trong miệng hắn ta.
Điện quang màu đỏ to bằng cánh tay có tốc độ phản ứng nhanh hơn điều khiển máu tươi, trong nháy mắt rơi lên ngực của Trương Vinh Phương.
“Chết đi!”
Bóng người lam quang ngậm miệng, cắt đứt cột sáng điện quang đỏ đậm, lỗ mũi phun ra hai cột khói trắng.
“Lời giống vậy trả lại cho ngươi, công kích mềm yếu vô lực như vậy, đối với ta cũng vô dụng tương tự.”
Điện quang màu đỏ tản ra, để lộ cơ thể cường tráng của Trương Vinh Phương phía dưới.
Cánh dơi đằng sau hắn đã giang rộng từ lâu tiến hành tinh chuẩn che trước người.
Trên cánh dơi xuất hiện khói đen nhàn nhạt, rõ ràng là nó chặn luồng điện quang ban nãy.
Lúc này thành viên bộ đội Thạch Tượng Vĩnh Tục cung đốt cháy lò luyện đốt tâm nơi ngực xung quanh đã sớm bao vây nơi đây tầng tầng.
Tổng cộng hơn ba mươi người, cấu thành một trận hình kỳ dị phức tạp, ánh sáng lò luyện trên người bọn họ bốc lên sương hóa, thế mà lại mơ hồ đan vào ngưng tụ ra một viên tinh thể hình thoi lờ mờ ở trên đỉnh đầu của Trương Vinh Phương.
Toàn thân tinh thể có màu xanh đen, vừa xuất hiện đã không ngừng khuếch tán từng vòng sóng gợn trong suốt ra bên ngoài.
“Rất nhiều người. Nhưng chuột chũi dế nhắt cũng không cần lộ diện.”
Trương Vinh Phương nắm tay thật chặt.
Lại phát động Điều khiển máu tươi.
Nhưng lần này lại làm cho hắn hơi ngạc nhiên.
Máu tươi xung quanh hoàn toàn mất đi động tĩnh, mất đi liên hệ với bản thể hắn, thậm chí mất đi hoạt tính, giống như máu tươi phổ thông, đều rơi tán loạn trên mặt đất, không có phản ứng chút nào.