Chương 1818: Đế quốc (12)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1818: Đế quốc (12)

La vốn đã rất mạnh, còn có Ác Vương, trên hết mới là Lang.

‘Nếu như có thể thu thập được một ít máu thịt của bọn họ... ’

Trong lòng Trương Vinh Phương dâng lên một tia mong chờ nhàn nhạt.

Hắn đã thèm thuồng nhục thân mạnh nhất của tên Lang này từ lâu......

Két.

Bỗng một tiếng rất nhỏ truyền ra từ đằng sau của tháp canh.

Trương Vinh Phương quay đầu lại, nhìn một tòa lầu các Đại Linh trên thảm máu.

Tòa lầu các này là cửa ra vào được đặc biệt xây dựng để yểm hộ cho Thiên Mạc Đại Linh ở bên dưới.

Tên của nó là Thiên Mạc các.

Lúc này ở cửa lớn của lầu các, hai bóng người cao lớn chợt lóe lên, xuất hiện ở trước cửa.

Chính là hai người Mạnh Khiên và Liệp Hổ.

Lúc này hai người đều mặc đấu bồng màu tím, che đậy toàn thân cực kỳ chặt chẽ.

“Các ngươi…?” Trương Vinh Phương không hỏi.

Mạnh Khiên chủ động lên tiếng.

“Sau khi cải tạo cơ thể, bọn ta cần nhiều thời gian hơn để thích ứng với tất cả. Đương nhiên, dựa theo kế hoạch, hai khu trao đổi ở phía bắc và phía nam cứ giao cho bọn ta.”

“Một người một cái?” Trương Vinh Phương kinh ngạc hỏi.

“Một người một cái.” Mạnh Khiên bình tĩnh trả lời.

Hai người đối diện trong chốc lát, Trương Vinh Phương nhìn ra sự tự tin tuyệt đối từ trong mắt của đối phương.

“Tốt, đã như vậy thì thuận buồm xuôi gió.” Hắn khẽ nói lời chúc phúc.

Mạnh Khiên khẽ thi lễ với hắn, cùng với Liệp Hổ, thân hình chợt lóe, hai người đồng thời biến mất tại chỗ.

Trương Vinh Phương đứng im tại chỗ, mơ hồ cảm thấy có chút gì đó mới mẻ từ trên người của hai người.

Một ít thứ gì đó mà coi như là hắn cũng không cách nào có được từ trong huyết mạch của mình.

Bản chất của Cực Cảnh, chính là hoàn toàn đào móc tất cả tiềm lực, đạt được trong cơ thể, thậm chí siêu việt đỉnh cao của huyết mạch chủng tộc.

Mà hai người Mạnh Khiên, có lẽ đã chạm tới giới hạn của sự đỉnh cao siêu việt.

Hắn bỗng nhiên càng thêm mong đợi đối với bọn họ.

*

Quy mô số lượng mà quân ác linh và quân Đại Linh tụ tập càng lúc càng lớn.

Hai bên gần như là vây quanh lối vào phế tích Bách Lưu này ở giữa.

Một bên khói đen cuồn cuộn, một bên thảm máu lan tràn.

Quần thể tụ tập nhiều hơn, dần dần hai bên cũng bắt đầu xuất hiện nhuộm hóa tự nhiên, ảnh hưởng đến hoàn cảnh xung quanh.

Một đen một đỏ, hai khu vực càng thêm bắt mắt rõ ràng.

“Giết!”

Một tiếng gầm nhẹ khàn khàn mơ hồ bay ra từ trong quân ác linh.

Hơn vạn ác linh khổng lồ đều mấp máy, giống như nước bùn chảy xuôi, từ chậm cho đến nhanh, càng ngày càng tăng tốc nhằm về phía quân trận Đại Linh.

Keng!

Một tay của Đế Giang nắm chặt một thanh đoản đao màu trắng, một tay của Quân nhi cũng nắm chặt một thanh trường kiếm màu trắng.

“Lâm Giải! Bào Ảnh Huyễn Diệt!”

Hai người đồng thời đưa tay ra.

Trong nháy mắt, vô số bạch quang dày đặc nổ bắn lao ra từ trong tay của hắn, bay vụt rời đi về phía xa xa.

Mà cơ thể của Đế Giang cũng biến mất tại chỗ, giống như theo bạch quang đang hòa làm một thể, bay vụt về phía ác linh.

Cùng lúc đó, lượng lớn quân Đại Linh phía sau hắn cũng đều rút đao xông lên theo.

Ở bên ngoài Thiên Mạc, phẩm cấp của võ công trái lại không phải là yếu tố quyết định, dưới sự tăng cường của huyết duệ, tố chất cơ thể cơ sở và tốc độ và bọn họ có chênh lệch cũng không lớn.

Mấu chốt là có phải Cực Cảnh hay không.

Xuy xuy xuy xuy!

Từng đường bạch quang hóa thành lưỡi dao sắc bén cắt tiến vào đám ác linh.

Tất cả mọi thứ va chạm vào bạch quang, đều trong nháy mắt bị phân liệt cơ thể, bị cắt nhỏ thành vô số khối vụn.

Vài con Ác Linh Mã vọt tới bạch quang từ mặt bên, nhưng đảo mắt đã bị cắt thành vô số khói đen thịt nát.

Mấy trăm đường bạch quang chớp mắt đã xuyên thấu ác linh, xông thẳng đến ác ma màu tím đứng ở chỗ sâu nhất.

Cùng lúc đó, tất cả tinh nhuệ của Đại Linh cũng đều hóa thành ảo ảnh, nhảy vào trong bầy ác linh.

Nhìn từ chỗ cao thì giống như từng sợi dây đỏ đâm vào khói đen, cắt nát quấy loạn ở trong đó.

Chém giết, rốt cuộc triệt để bắt đầu.

Oành! !

Ánh sáng tím óng ánh khắp nơi nổ tung, phế tích cửa vào Bách Lưu bị vụ nổ làm cho đá vụn bùn đất bắn lên cao, rơi vung vãi mọi nơi.

Mấy người ký linh trốn ở trong đó còn không kịp hét lên một tiếng nào, toàn thân đã bị màu tím ô nhiễm hóa, chuyển thành Ác Linh Xa.

Không đợi chúng nó phát ra tiếng rống giận, lập tức đã bị từng sợi tơ máu chớp mắt xẹt qua, thân thể trong nháy mắt phân tách thành mấy chục khối, vung vãi rơi xuống.

Oành!

Lại là một mảnh ánh sáng tím nổ tung sáng lên.

Trên mặt đất màu đen, từng đoàn màu tím ấy giống như bông hoa nở rộ, đẹp đẽ mà mỹ lệ.

*

Biển Lãng Quên.

Trên hòn đảo Tâm biển Lãng Quên, hai cánh Trương Vinh Phương giang rộng, nhẹ nhàng rơi xuống đất. Hắn nhìn về phía trung tâm.