Chương 1819: Đế quốc (13)
“Lang?” Hắn trầm thấp lên tiếng.
Sóng âm giống như không hề suy giảm, lướt qua khoảng cách mấy ngàn mét, truyền vào trung tâm đảo nhỏ.
“Người của ngươi đang tập kích thuộc hạ huyết duệ của ta, đây là ý gì?” Trong giọng nói của Trương Vinh Phương mang theo một tia chất vấn.
“Tập kích?” Trong rừng tượng đá ở trung tâm, một con thằn lằn không da khổng lồ chậm rãi lộ ra thân trên, trong miệng phun ra đầu lưỡi màu đen.
“Đều chỉ là trò chơi của tụi nhỏ thôi mà, làm gì đến nỗi tập kích?” Lang nhẹ nhàng đáp lời.
“Trò chơi? Nếu như ngươi không sợ tử thương quá nhiều, vậy thì coi như là trò chơi cũng được.” Sắc mặt Trương Vinh Phương bình tĩnh.
“Ta và La đã đạt thành ước định, bọn ta sẽ cộng đồng mở ra lối đi cuối cùng. Tất cả mọi điều ta làm lúc này đều là vì hướng tới mục tiêu đó.”
“Ah ~~ vậy thật đúng là một chuyện rất tốt.” Lang rõ ràng tỏ ra vẻ mừng rỡ hài lòng.
“Vì sao La không tự mình đến gặp ta? Ta biết nàng vẫn luôn hi vọng một ngày này, nhưng chung quy không có duyên được gặp mặt nàng một lần, thật là đáng tiếc…” Dường như hắn ta còn có chút tiếc hận.
Vì sao nàng không dám tới gặp ngươi? Trong lòng ngươi còn không biết chắc?
Một người thì không dám rời khỏi phạm vi lực trường của tháp Vĩnh Tục, một người thì vẫn luôn ở Tâm biển Lãng Quên, không nhúc nhích.
Có thể gặp mặt được mới là chuyện lạ.
Huống hồ cho đến bây giờ, Trương Vinh Phương rõ ràng có thể cảm giác được thiện ý và ý nguyện hợp tác của Lang, nhưng hắn cứ luôn có loại ảo giác, giống như đối phương có thể ra tay với hắn bất cứ lúc nào.
Loại uy hiếp như thực chất ấy giống như có gai ở sau lưng, khiến hắn bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu đều phải đề cao cảnh giác.
“Thế nào? Có muốn làm cùng không?” Trương Vinh Phương vươn tay hướng đối phương.
“Ba chúng ta cùng nhau, cho dù là tìm kiếm Tam Đại Mật Khóa, hay là giải quyết nguồn năng lượng cần thiết, đều nhất định có thể cấp tốc giải quyết vấn đề.”
“Cam tâm tình nguyện đến cực điểm.” Lang cười rộ lên đầy trầm thấp: “Ta chờ một ngày này đã rất lâu rất lâu rồi. Không nghĩ tới… Ngươi vừa đến là đã có chuyển cơ.”
“Vậy thì, vì để tránh cho việc tiêu hao không có ý nghĩa, có phải quân ác linh của ngươi cũng nên…?” Trương Vinh Phương trầm giọng hỏi.
“Không phải bọn họ đang chơi rất vui vẻ sao?”
Lang nhẹ nhàng vươn ra một móng vuốt, trên móng vuốt, vô số khói sương màu tím bốc lên chảy ra, ngưng tụ thành một mặt mặt kính bóng loáng.
Trên mặt kính đang chiếu về trận chém giết thảm liệt đang xảy ra ở lối vào Bách Lưu lúc này.
Lũ ác linh đều nổ tung, hóa thành tử quang.
Mà đám huyết duệ thì cũng không ngừng có người bị xé nát thân thể, máu thịt be bét, chân cụt tay đứt bay loạn. Lúc này tình hình chiến đấu đã đạt đến mức gay cấn.
Các Tông Sư huyết duệ và Ác Linh Tượng chiến đấu triền miên với nhau, các Tông Sư đứt rời tay chân, lập tức lại sẽ mọc ra một lần nữa.
Toàn thân Ác Linh Tượng khói đen cuồn cuộn, tiêu tán bốn phía, một số tên có cơ thể bị chém đứt cắt nhỏ, lập tức cũng sẽ được khói đen cấp tốc chữa trị.
Song phương tạo thành thế giằng co.
Mà lúc này chân chính hấp dẫn Lang và Trương Vinh Phương ngược lại là một chỗ chém giết phạm vi nhỏ cốt lõi nhất.
Đế Giang, đấu với ác ma.
“Thật là thú vị…” Lang cực kỳ hứng thú nhìn chăm chú vào Đế Giang trong gương, có vẻ như cảm thấy rất hứng thú đối với thân hình kỳ dị của hắn ta.
“Lực lượng của hắn, có khởi nguồn từ chỗ của ngươi, nhưng lại tự xảy ra một số biến hóa mới. Giống như là một chi nhánh mới phát triển.”
“Xác thực là như vậy.” Trương Vinh Phương khẽ gật đầu, cũng nhìn chăm chú vào trận chém giết trong gương.
“Ta chỉ là đưa cho bọn họ một loại khả năng. Nhưng chân chính thực hiện ra cái gì, phải xem chính bọn họ.”
“Tăng Hi Nại Nhĩ là cá thể có xếp hạng thực lực hàng chót bên trong mười ba ác ma, nhưng năng lực của nàng tương đối đặc thù, với tư cách cá thể đã từng là thần cực mạnh của một loại khu trao đổi cực lớn, thần vị của nàng là thuộc về sáng tạo.” Lang giải thích.
“Cho nên. Hiện tại nàng chỉ là đang hưởng thụ chơi đùa.”
“Vậy à?” Trương Vinh Phương nhướng mày, nhìn Đế Giang chỉ mở ra Lâm Giải trong gương.
“Thật là trùng hợp, Đế Giang chính là một thành viên của Linh Cực viện đạo Huyết Tiên ta, hiện tại hắn cũng không vận dụng thực lực chân chính.”
“Xem ra ngươi rất có tự tin đối với thuộc hạ của mình?” Lang cười hỏi.
“Không phải ngươi cũng giống vậy?” Trương Vinh Phương mỉm cười.
“Vậy thì đánh cược một keo?” Lang chậm rãi bò tới gần: “Nếu như Tăng Hi Nại Nhĩ thắng, ngươi đưa tên Đế Giang đó cho ta. Nếu như Đế Giang thắng, Tăng Hi Nại Nhĩ sẽ tùy ngươi xử trí, thế nào?”
“Ta không phải là chúa tể vận mệnh của bọn họ.” Trương Vinh Phương lắc đầu: “Bọn họ là người thân của ta, là huynh đệ, là tỷ muội, là người thân cận, duy chỉ có điều không phải tiền đặt cược.”