Chương 1841: Nguyện vọng (8)
Những vết nứt màu đen trên mặt phóng ra những luồng sáng trắng, chuẩn xác bao phủ nhóm người vào bên trong.
“Rất tốt, là người huyết mạch thuần khiết, có thể giải trừ quyền hạn.” Một giọng nam hùng hồn cực lớn tự động vang vọng trong đầu tất cả mọi người.
“Đại quân Ác Linh của tháp Sát Na đã đến, Hà Lỗ Địch Lạp đại nhân, bọn ta phối hợp chiến đấu cùng ngài từ bên cạnh.” Tác Nhĩ lớn tiếng nói.
“Ta đã ngủ say quá lâu rồi, do đó có rất nhiều côn trùng đã quên mất uy danh ta từng sở hữu.” Hà Lỗ Địch Lạp ngẩng đầu nhìn về phía đám mây đen Ác Linh quân đang nhanh chóng đến gần.
Ánh mắt hắn đối diện thẳng với vương Minh ở sâu trong đám mây đen.
“Dám cả gan ngấp nghé Mật Khóa Pháp Nhĩ, ngươi sẽ phải trả giá bằng máu.”
Vô số điểm sáng màu vàng bắt đầu hiện ra trong không trung và hội tụ xung quanh khuôn mặt hắn.
Ầm ầm! !!
Trong thoáng chốc, một luồng sáng chói mắt tựa như ánh sáng mặt trời bùng nổ.
Ngay lúc đôi mắt của tất cả mọi người bị kích thích đến đau nhói, chợt một vệt sáng vàng phóng ra từ vết nứt trên khuôn mặt của người khổng lồ.
Ánh sáng vàng tạo thành cột sáng, xung quanh là những vết nứt hệt như sợi tơ màu đen quẩn quanh, sau đó ầm đùng ập vào đại quân mây đen.
Oành! !
Những chùm ánh sáng vàng nhỏ hơn bắn ra từ trong đội quân mây đen và xuyên ra.
Vô số Ác Linh Xa kêu la thảm thiết rồi hóa thành tro đen trong sắc vàng. Ác Linh Mã có thể chống cự mạnh mẽ hơn một chút, nhưng cùng lắm cũng chỉ chống chọi được vài giây thì đã biến thành tro tàn.
Riêng Ác Linh Tượng chỉ bị trọng thương khắp người, đốt lên ngọn lửa màu vàng vẫn có thể sống sót.
Mà trung tâm của đòn công kích chính là vương Minh nơi cỗ xe kéo rộng lớn.
Ở đó có một tinh thể màu tím khổng lồ hình thành kết giới chống lại ánh sáng vàng.
“Đây chính là vương của Thủ Mật Nhân, kết tinh chiến tranh tối cao cuối cùng tộc Linh Nhãn?” Vương Minh nhìn chằm chằm vào người khổng lồ màu vàng cao mấy trăm mét phía dưới.
Hắn ta có thể nhận ra người khổng lồ kia hoàn toàn được tạo thành từ một loại nham thạch nào đó rắn chắc đến cực điểm.
Làn sóng thủy triều hình thành bởi một đoàn người áo đen sau lưng người khổng lồ đang mau chóng ào tới hướng này.
Đó là đại quân Thủ Mật Nhân.
“Xem ra, lần này thật sự tìm được chính chủ rồi.” Vương Minh trầm giọng nói.
Nếu không phải vậy thì những Thủ Mật Nhân này sẽ không nhạy cảm đến thế.
Ánh mắt hắn ta lại lướt sang một chỗ khác trên mặt đất đằng sau.
Có một số điểm đỏ nhỏ bé như có như không ở đó.
“Người của Huyết Minh một mực theo sát phía sau, hệt như bầy linh cẩu khát máu, phỏng chừng là muốn chờ lúc chúng ta chém giết nhau xong rồi sẽ ùa đến kiếm lợi lộc.” Ác ma Tất Tây Lý Tư thấp giọng nói.
“Huyết Vương vẫn luôn luôn tìm kiếm mẫu vật để tiến hóa. Ta đã sớm đạt được điểm biến đổi về chất kia, nhưng hắn còn chưa được. Thế nên bọn họ chỉ đang thu thập bản mẫu thôi, không cần để ý tới.” Minh giải thích.
“Đúng.”
Trong trận đại chiến này, bất kể là Huyết Minh hay Vĩnh Tục cung, hoặc cả Nhân Minh đều đang chú ý cặn kẽ tình hình bên này.
Rít!
Một con kền kền đầy máu giang rộng đôi cánh và bay xuống phế tích thành trì cách chiến trường hàng nghìn mét từ xa.
Nó đáp xuống mái nhà một tòa lầu làm bằng đá xiêu vẹo trong phế tích, mái nhà rơi xuống, đôi mắt huyết sắc nhìn chăm chú thế cục và biến hóa nơi chiến trường xa xa.
Sau lưng nó, những con kền kền đầy máu khác cũng lượn vòng và đáp xuống, lần lượt chiếm cứ những chỗ cao trong phế tích này.
Tất cả cặp mắt đỏ như máu đều nhìn lom lom về cùng một phương hướng.
Xuyên qua những cặp mắt màu máu này có thể thấy trung tâm Nguyên Thành cách xa vạn dặm.
Thường Ngọc Thanh và Trương Chân Hải đang ngồi ngay ngắn bên trong căn phòng quái dị với vô số con ngươi huyết sắc đỏ ngòm mọc đầy bốn bức tường.
Mỗi con mắt bên trong căn phòng, đều đang chiếu ra màn sáng mỏng.
Tất cả màn sáng cùng hội tụ lại và hợp thành màn hình lớn nguyên khối.
Những gì đang chiếu trên màn hình là hình ảnh tình hình chiến đấu ở châu Linh Đồ.
“Rốt cuộc đã tìm được Mật Khóa thứ nhất – Pháp Nhĩ rồi. Việc đăng ký tiên tịch của lão sư đã làm xong chưa?” Thường Ngọc Thanh lên tiếng hỏi.
“Sắp hoàn thành rồi, có tổng cộng ba người trong nhóm Đại Tông Sư đầu tiên đã tu thành Tam Hoa Tụ Đỉnh và khai thác được năng lực huyết mạch. Hơn nữa, trên cơ bản họ đều là Cực Cảnh.
Bọn hắn sẽ đứng vào hàng Tiên ban, chính thức trở thành Nhân Tiên được ghi vào danh sách của Nhân Tiên đạo ta.” Trương Chân Hải nghiêm túc đáp lời.
“Làm tốt lắm.” Một huyết ảnh bỗng nhiên lóe lên, bóng dáng Trương Vinh Phương xuất hiện sau hai lưng hai nữ tử.
Hắn nhìn chăm chú vào người khổng lồ màu vàng đã xông vào mây đen với vẻ mặt hết sức hứng thú.