Chương 1842: Nguyện vọng (9)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1842: Nguyện vọng (9)

“Đó cũng là kết tinh khoa học kỹ thuật tối cao của tộc Linh Nhãn à?”

“Căn cứ vào tình báo thu thập được thì đúng là vậy thưa sư tôn.” Thường Ngọc Thanh gật đầu.” Đó là Hà Lỗ Địch Lạp – vương của Thủ Mật Nhân, tước hiệu là Hòa Bình Giả. Theo tài liệu bọn ta tìm được từ di tích bệ đài trong Thái Uyên, nếu nói Tam Vương và Lang là quái vật được sinh ra ngoài ý muốn, thì vương của Thủ Mật Nhân chính là đại diện cho đỉnh cao kỹ nghệ chiến tranh chân chính mà tộc Linh Nhãn có thể nắm giữ.”

“Mỗi Mật Khóa đều sẽ có một vương của Thủ Mật Nhân à?” Trương Vinh Phương hỏi.

Hiện giờ, trong Thái Uyên cũng có người ký linh lệ thuộc vào Huyết Minh tiến đến thăm dò.

Rất nhiều người ký linh có thực lực không ra gì ở ngoại giới vẫn rất mạnh bên trong khu trao đổi của Thái Uyên.

Thậm chí, họ còn có thể lên thẳng tới tầng thứ năm, tầng thứ tư.

Một số ít người này đã bị Huyết Minh thuê để đi chinh phục, tiến hành thăm dò và thu thập các tin tức trong di tích bệ đài Thần Phật của tộc Linh Nhãn.

Như thế sẽ có hiệu suất cao hơn nhiều so với việc Trương Vinh Phương một thân một mình đi làm.

Ngoại trừ đáy biển Lãng Quên mà họ không dám đi tới, thì những nơi còn lại, bọn họ đều có thể tự do lui tới.

“Hẳn là vậy.” Trương Chân Hải đáp lại. “Có điều, bây giờ chỉ có thể tìm được Mật Khóa thứ nhất Pháp Nhĩ, hai đại Mật Khóa còn lại đều không có tin tức gì.”

“Đây là chuyện của tháp Sát Na, chúng ta chỉ cần phụ trách chuẩn bị những thứ khác là được.” Trương Vinh Phương trả lời.

Nhìn tình hình chiến đấu bên trong màn hình, người khổng lồ màu vàng kia linh hoạt hơn nhiều so với bọn họ tưởng tượng, mọi cử động đều nhanh như tia chớp, gần như chỉ có thể nhìn thấy dư ảnh.

Cái gọi là Ác Linh, trước mặt hắn ta chỉ như sâu bọ sơ sinh, hắn ta tùy tiện vung tay lên là có thể đè chết một mảng.

Ác năng phóng xạ cũng chẳng hề có tác dụng gì với hắn ta, toàn bộ đều bị ánh sáng vàng quét đi sạch sành sanh.

Chỉ có vương Minh là liên tục phất tay, khiến cho từng kết giới tử tinh hiện ra nhằm ngăn cản công kích của người khổng lồ.

“Tiếp tục quan sát, không ngừng thay người giám sát cả ngày, đợi đến khi tìm được cả ba đại Mật Khóa và đột phá xong rồi lại thông báo cho ta.” Trương Vinh Phương nhẹ giọng nói.

“Được.” Trương Chân Hải nhanh chóng trả lời. Nàng không kiềm được đưa mắt nhìn Trương Vinh Phương.

Nghe hảo hữu của Giám Sát ty nói rằng Thiên Nữ Đồng Chương mong được gặp lại Đế Sư.

Nàng vốn đã đem dằn sự lo lắng này xuống, nhưng lúc nhìn thấy Trương Vinh Phương hiện giờ, nàng lại không thể kiềm được mà dâng trào cảm xúc khó tả.

“Lát nữa để Thanh Nhi ở lại là được rồi, ngươi tới chỗ ta một chút, chúng ta cùng đi gặp một người.” Trương Vinh Phương nâng tay vỗ lên vai nàng.

“Dạ!” Toàn thân Trương Chân Hải run lên rồi vội vã thẳng lưng lớn tiếng đáp lại.

Liếc mắt nhìn màn hình lần cuối, Trương Vinh Phương đã phán đoán được thắng bại giữa Hòa Bình Giả và vương Minh mới là cán cân chân chính quyết định hết thảy trận chiến này.

Những gì còn lại đều không quan trọng.

Rời khỏi Giám Sát bộ, hắn giẫm lên thảm máu, không cần phải nhấc chân, thảm máu sẽ tự động dịch chuyển hắn một cách nhanh chóng.

Lúc này, Thiên Mạc của Nguyên Thành đã mở rộng đến tận cuối chân trời không thấy điểm dừng.

Một đóa huyết liên khổng lồ hư ảo ở trung tâm Thiên Mạc đang liên tục phóng ra ánh sáng đỏ rực, chiếu sáng cả nơi đây.

Trong nháy mắt Trương Vinh Phương bước ra khỏi Giám Sát bộ, tất cả kẻ đến người đi trên đường đều khẽ cúi người chào hắn.

Ở đây không có chuyện quỳ lạy. Chỉ có thân tình huyết mạch càng thêm bình đẳng và êm dịu.

Lúc mọi người đối mặt với vị huyết mạch thủy tổ Trương Vinh Phương này, những gì họ cảm nhận được không phải sợ hãi, mà là ấm áp và thân tình.

Hắn tựa như mặt trời khổng lồ mà dịu dàng, chiếu sáng cho tất cả mọi người, cũng là toàn bộ niềm gửi gắm và hy vọng của họ.

‘Đây chính là điều ta muốn. ’ Nhìn một màn trước mắt này, trong lòng Trương Vinh Phương đầy yên tâm.

Lúc trong thân thể của tất cả mọi người đều chảy cùng một dòng máu và có cùng tình cảm thân thuộc, khi ấy sẽ giảm bớt được rất nhiều phân tranh.

Đi một mạch dọc theo con đường dẫn vào tửu lâu Ngũ Linh Các mới xây xong.

Đây là sản nghiệp của Đinh Du – đồ đệ hắn. Từ khi ngành chăn nuôi được mở rộng và phát triển nhanh chóng, bởi vì thân phận đặc biệt nên Đinh Du cũng bắt đầu mở rộng sản nghiệp của mình vào những lĩnh vực khác.

Lúc hắn bước vào tửu lâu, lập tức có huyết duệ mắt đỏ tiến lên nghênh đón.

Khuôn mặt Trương Vinh Phương có hơi thay đổi một chút để tránh gây nên động tĩnh quá lớn.

Hắn quét mắt nhìn một lượt đại sảnh lầu một của tửu lâu, toàn bộ người đang ăn cơm, uống rượu, trò chuyện ầm ĩ và cả tiểu nhị, chưởng quỹ tới tới lui lui bưng món đều là huyết duệ mắt đỏ.