Chương 1844: Nguyện vọng (11)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1844: Nguyện vọng (11)

“Giá cả chuyển hóa thành huyết duệ tinh huyết bình thường cấp thấp nhất chỉ cần năm vạn là được. Năm vạn đó, ở đây tùy tiện làm những công việc lặt vặt, trong vòng một năm vất vả tiết kiệm một chút là có thể gom góp được rồi. Ngài nói xem có phải tỉ lệ chất lượng – giá cả rất thỏa đáng không?” Tiểu nhị cảm khái nói.

“Là đạo lý này. Chẳng qua, ta nghe nói, người bên ngoài đều gọi Nguyên Thành chúng ta là đô thành tội ác, không biết tại sao lại có lời đồn như vậy.” Trương Vinh Phương dò hỏi.

“Không phải chính là do chúng ta uống máu đó sao? Có kẻ bại hoại chuyên hút máu tươi của người sống trước, từ đó hủy hoại thanh danh của chúng ta. Nhưng mà thứ bại hoại như vậy cực ít, dù sao máu của người sống cũng đâu thể thơm ngon như nồi lẩu huyết vượng nồi lẩu tê cay đâu đúng không?” Tiểu nhị cười trả lời.

Cuối cùng, hắn điều chỉnh mức độ của ngọn lửa trong chiếc đèn áp tường rồi cúi đầu bái.

“Được rồi thưa khách quan, mọi việc đều xử lý xong cả rồi, khi khách của ngài đến, ta sẽ dẫn người ấy từ chỗ quầy trước đó tới gặp ngài.”

“Đa tạ.” Trương Vinh Phương đưa tới một tờ tiền.

Hiện nay, hắn chỉ sử dụng một loại tiền tệ gọi là nguyên tệ ở Nguyên Thành.

Loại tiền tệ này là tiền giấy mà hắn tương đối quen thuộc ở kiếp trước, chia làm một trăm, năm mươi, hai mươi, mười, năm và một nguyên, dưới đó chia làm hai loại là giác và phân.

Hoàn toàn rập khuôn với phân cấp tiền tệ trong ấn tượng của hắn.

Nhưng loại tiền giấy này lại có một điểm cực kỳ đặc biệt, chúng hoàn toàn được tạo ra từ chất liệu giống với da thịt.

Nói một cách chính xác, toàn bộ được làm từ máu thịt của Trương Vinh Phương, do chính hắn chia ra.

Mỗi tờ đều là da từ một phần máu thịt trên cơ thể sống của hắn. Chúng sẽ động sẽ mở mắt, nói chuyện, chính là một vật sống.

Cảm xúc lúc sờ vào nguyên tệ vô cùng tốt, ấm áp mềm mại hệt như da thịt con người.

Đây cũng không phải là một phép ẩn dụ, mà là thật sự dùng chất liệu da người để chế thành. Có được năng lực chống hàng giả độc nhất vô nhị.

“Đa tạ đa tạ, khách quan đúng là hào phóng.” Tiểu nhị vui vẻ nhận tiền, lúc quay người đi tới cửa lại cúi người bái lần nữa rồi mới rời đi.

Trương Vinh Phương đi tới trước cửa sổ, nhìn ra xa xa bên ngoài.

Trên mặt đường ở nơi xa, một thương nhân huyết duệ bụng phệ ngồi trên xe ngựa, xung quanh có mười mấy hộ vệ mắt đỏ đang đi về hướng quan đạo ngoài thành.

Đây rõ ràng là huyết duệ điều hành giao thương.

Hắn ta khắt khe trách mắng hộ vệ, nước miếng văng tung tóe, thịt mỡ trên mặt đều không ngừng co rúm lại theo âm thanh rung rung.

Ở một nơi khác, vài huyết duệ cầm truyền đơn quảng cáo trong tay, lớn tiếng cười xòa với những người đi ngang qua đường.

Trong tiểu lâu tửu sảnh hơi thấp hơn một chút ở phía đối diện, hai mỹ nhân mắt đỏ đang tạo dáng quyến rũ, mặc cho vị khách bên cạnh vừa uống rượu vừa chấm mút.

“Bản tính của con người sẽ không bởi vì biến thành huyết duệ mà thay đổi.” Trương Vinh Phương khẽ thở dài.

Nếu có người cho rằng Huyết tộc huyết duệ đều có gương mặt tuấn mỹ, tốc độ nhanh nhẹn, năng lực phục hồi mạnh, ai nấy đều quyến rũ và điên rồ, vậy thì đúng là hết sức sai lầm.

“Lâu rồi không gặp, ngươi ngược lại là trở nên càng đa sầu đa cảm hơn rồi?” Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc truyền đến từ cánh cửa phía sau hắn.

Trương Vinh Phương hơi giật mình rồi xoay người lại.

Nhìn nữ tử trong sáng vừa bước vào trước cửa, ánh mắt hắn dịu lại.

“Có lẽ là do ta đã già rồi.”

“Ngươi mới bao nhiêu tuổi đâu, sao lại là già?” Thiên Nữ nghi ngờ hỏi.

“Ăn quá nhiều thứ, đồ vật trong đầu cũng nhiều lên. Có đôi khi ta thường mơ tới rất nhiều, rất nhiều kiểu nhân sinh. Bọn họ là ta, cũng không phải ta.” Trương Vinh Phương cười trả lời.

“Ta cũng ăn nhiều thứ mà, sao trong đầu lại thành ra nhiều đồ vật rồi?” Thiên Nữ chớp mắt hỏi.

So với thuở ban đầu nhìn thấy nàng, hiện giờ, nàng đã ngây ngốc hơn rất nhiều.

Lãng quên thực sự là một loại sức mạnh đáng sợ.

Bởi nếu như không cẩn thận, những kinh nghiệm ngươi từng có được, những thua thiệt, lừa lọc ngươi từng nếm trải, đều sẽ quên hết.

“Có lẽ là do ta ăn quá nhiều chăng?” Trương Vinh Phương ngẫm nghĩ rồi mỉm cười trả lời.

Có vẻ hắn đã nhìn ra vấn đề phiền phức nào đó trên người Thiên Nữ vào lúc này.

Có điều, chẳng sao cả, sau lần này, hắn sẽ cho nàng thứ nàng muốn, cũng sẽ thỏa mãn thứ bản thân hắn muốn.

Hai người bọn họ đều có thể đạt thành ước muốn của mình.

Trong gian phòng, minh bài* treo ba tháng loáng thoáng hiện ra ánh sáng trắng, chiếu sáng hết thảy xung quanh.

* biển đề tên

Trương Vinh Phương và Đồng Chương ngồi đối diện nhau, trong hai người, một người mặc váy trắng, người còn lại một thân áo bào đỏ.

Màu sắc tương phản cực kỳ rõ ràng.