Chương 1845: Đạt thành (1)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1845: Đạt thành (1)

Đồng Chương thích màu trắng, váy trắng xẻ nhẹ ở ngực, để lộ chiếc cổ trắng nõn thanh tú của nàng và mặt dây chuyền màu đen hình san hô trên ấy.

Bộ ngực quá đầy đặn khiến phần trước ngực trên chiếc váy trắng của nàng nhô lên như thể sắp bung hẳn ra đến nơi.

“Bạch Lân chọn bộ quần áo này giúp ta đấy, nàng ta nói trắng thế này là tốt nhất. Ta cũng không biết tại sao?” Đồng Chương mờ mịt nói.

“Rất đẹp.” Trương Vinh Phương mỉm cười nói. “Vậy ngươi chủ động đến gặp ta là có chuyện quan trọng gì?”

Hiện nay, không phải lúc nào muốn là có thể gặp hắn được, bởi vì công việc bận rộn, bất cứ khi nào hắn cũng có thể xuất hiện ở nhiều địa điểm khác nhau.

Hắn có thể đi tới những địa điểm này trong phút chốc, nhưng đó lại là khoảng cách cực kỳ xa xôi đối với những người khác.

Thế nên, nếu muốn gặp hắn thì nhất định phải đệ trình lên từ sớm.

Mà với tính cách điềm tĩnh như Thiên Nữ, một khi nàng đã làm ra hành động như vậy, tất nhiên là thật sự có chuyện quan trọng.

“Ta có một vấn đề muốn hỏi ngươi.” Đồng Chương cúi đầu, bưng chung trà trước mặt lên, làm cho nước trà xanh nhạt bên trong nhẹ nhàng lay động.

“Vấn đề này rất quan trọng. Hết sức quan trọng với ta.”

“Ngươi nói đi.” Vẻ mặt của Trương Vinh Phương thoáng trở nên nghiêm nghị.

“Ta đã hoàn thành tất cả mục tiêu, đã báo đáp sự tận tâm và ân tình của Đạt Mễ Nhĩ lão sư đối với ta. Nhưng giờ đây, ông ấy đã khôi phục. Hết thảy thù hận cũng tan thành mây khói.”

Đồng Chương không ngừng lung lay chung trà, thậm chí có chút nước trà trong đó đã sóng sánh ra ngoài.

“Mọi thứ với ta đã không còn ý nghĩa gì nữa. Nỗ lực của ta cũng chẳng có mục đích. Giờ ta không biết phải làm gì? Ta có thể làm gì đây?"

“Tiền bối Đạt Mễ Nhĩ nói thế nào?” Trương Vinh Phương khẽ nhíu mày.

“Ông ấy nói rằng ngươi sẽ cho ta đáp án.” Thiên Nữ nghiêm túc trả lời.

“Ta?” Trương Vinh Phương suy tư một lát. Sau đó, hắn bỗng chốc hiểu được ý của Đạt Mễ Nhĩ.

Lúc này, rõ ràng Thiên Nữ đã mất đi ý nghĩa sống tiếp.

Nàng vốn định tự sát sau khi báo thù cho Đạt Mễ Nhĩ xong. Cuộc đời nàng vốn được tạo thành từ những chuỗi ngày khốn khổ và đầy tai nạn bất ngờ, kể từ khi được Đạt Mễ Nhĩ cứu, việc báo thù đã trở thành ý nghĩa sinh tồn duy nhất của nàng.

Nhưng bây giờ, Đạt Mễ Nhĩ căn bản không hề chết, ông ta chỉ giả chết. Mà hận thù cũng đã triệt để báo xong.

Nàng vẫn còn hãm sâu trong vòng xoáy Cực Cảnh, không tiến được cũng không lùi được.

Cực Cảnh là cầu mà không được, nhưng còn có mục tiêu rõ ràng.

Thiên Nữ của hôm nay, chẳng những cầu mà không được, lại còn mất đi mục tiêu duy nhất của mình.

“Nếu như ngươi không biết sống vì điều gì, thì hãy ở bên cạnh ta đi.” Trương Vinh Phương đột nhiên đưa tay ra.

“Ngươi có người và thứ gì quan trọng không?”

“? ?” Thiên Nữ đôi chút ngạc nhiên, nàng không hiểu cho lắm.

“Đạt Mễ Nhĩ là người quan trọng với ngươi nhỉ?” Trương Vinh Phương nói khẽ. “Ngươi có thể nỗ lực vì hắn ta nhiều năm như vậy, thậm chí đi vào Cực Cảnh.”

“Ngươi đang muốn nói gì?” Đồng Chương chợt có chút mơ hồ.

Cực Cảnh là loại trạng thái cực đoan sẽ không bao giờ thoái hóa một khi đã tiến vào.

Cho nên nàng mới khốn khổ như vậy. Cực Cảnh không có mục tiêu và nguyên động lực thì chính là giày vò.

“Làm sao mới có thể khiến ngươi hận ta?” Trương Vinh Phương bỏ tay xuống, bình tĩnh hỏi. “Chẳng hạn như, ta đi giết Đạt Mễ Nhĩ ngay bây giờ thì sao?”

“Ngươi sẽ không làm chuyện như vậy.” Đồng Chương nhíu mày.

“Xem ra ngươi vẫn còn thứ để quan tâm.” Trương Vinh Phương cười. “Cho dù đã không còn quá mức sâu nặng, nhưng ta nói cho ngươi biết, một khi ngươi rời xa ta, ta sẽ lập tức giết chết Đạt Mễ Nhĩ. Ngươi có thể vì vậy mà vĩnh viễn không dám rời khỏi ta không?”

“...” Thiên Nữ có chút kinh ngạc, nhất thời không nói nên lời.

“Ngươi xem, nếu như ngươi rời đi thì ta sẽ hại chết ân nhân và sư phụ ngươi tôn kính nhất. Cứ thế, ngươi lại có ý nghĩa sống tiếp rồi.” Trương Vinh Phương cười nói.

Cộc cộc cộc.

Lúc này, có tiếng gõ cửa rất nhẹ truyền đến từ cửa phòng.

“Vào đi.” Trương Vinh Phương không cần nhìn cũng biết người đến là ai.

Cửa phòng từ từ mở ra, Trương Chân Hải bước vào cửa với vẻ mặt mất tự nhiên, đập vào mắt nàng trước nhất chính là Thiên Nữ đang ngồi quỳ cạnh bàn.

Ánh mắt nàng hiện lên một tia chán nản, nhưng vẫn đè nén cảm xúc trong lòng, đi tới bên cạnh Trương Vinh Phương.

“Đại nhân.”

“Không cần đa lễ.” Trương Vinh Phương nói bằng giọng điệu dịu dàng, sau đó ra hiệu nàng cũng ngồi sang một bên.

So với dáng người đầy đặn đến mức phóng đại của Thiên Nữ, Trương Chân Hải có vóc người vừa cân đối vừa nóng bỏng. Y phục tác chiến đặc biệt màu đen bó sát người tôn lên từng đường cong trên cơ thể nàng, những đường cong nhấp nhô uốn lượn vô cùng quyến rũ.