Chương 1846: Đạt thành (2)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1846: Đạt thành (2)

“Chân Hải, ta là người tu đạo tu tiên, tâm hướng về đại đạo, lòng không tạp niệm.” Lời nói này của Trương Vinh Phương khiến cho cõi lòng của Trương Chân Hải chìm thẳng xuống.

Tuy rằng nàng đã sớm đoán được, nhưng khi chính tai nghe được câu nói này, nàng vẫn…

“Nhưng người tu đạo cũng không phải người vô tình.” Trương Vinh Phương trầm giọng nói. Hắn vươn tay ra nắm lấy mu bàn tay của Trương Chân Hải.

“Đường tu đạo lâu dài, nếu ai đó có thể bên cạnh bầu bạn, ta hy vọng nàng có thể theo ta thật lâu.”

“Ta... ta...” Trương Chân Hải bị hắn nắm chặt tay, gương mặt xinh đẹp bắt đầu nhanh chóng nóng bừng lên. Tim đập rộn ràng kịch liệt, nàng cảm thấy như cả người cũng sắp sửa bùng cháy.

“Ta muốn sinh ba đứa! !” Nàng đứng phắt dậy một cách bất thình lình.

Thiên Nữ và Trương Vinh Phương bên cạnh lập tức sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng đã thấy nàng cởi nút thắt trước ngực ra.

“Đại nhân, ta sẽ chứng minh ta không hề kém cạnh nàng! !” Nàng trở nên nóng nảy, ý chí chiến đấu sục sôi, ánh mắt trở nên hỗn loạn, rõ ràng đã chuyển ngoặt không biết bao nhiêu lần trong đầu.

Thiên Nữ cũng ngây ngốc trước biến cố này, đột nhiên trước mắt nàng lóe lên huyết ảnh, Trương Chân Hải còn đang cởi y phục thoắt cái đã được Trương Vinh Phương kéo ngồi xuống và ôm vào lòng.

Sau một hồi im lặng, Đồng Chương tức tốc đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Bộp!

Bỗng nhiên, sau gáy nàng truyền đến cơn đau nhói.

Ý thức của Đồng Chương thoáng mơ hồ, nàng loạng choạng cố gắng chống đỡ thân thể, nhưng cảm giác choáng váng mãnh liệt khiến mọi thứ trước mắt nàng càng ngày càng mờ mịt.

Bịch bịch.

Nàng ngã xuống mặt đất, bất tỉnh nhân sự.

Đường đường là Tông Sư Cực Cảnh lại bị ngất xỉu bởi đòn đánh lén nhanh như chớp này. Thậm chí, nàng còn không kịp phản ứng.

Nếu chuyện này truyền ra ngoài, hẳn sẽ bị người ta chế giễu là giở trò dối trá, nhưng, nếu người ra tay chính là Trương Vinh Phương, vậy thì...

“Vấn đề của ngươi rất lớn, ta muốn chữa thương giúp ngươi.” Trương Vinh Phương thở dài nhìn Thiên Nữ té xỉu trên mặt đất.

Hiện tại, nếu Thiên Nữ thật sự tùy tiện rời đi theo ý nàng, có lẽ chẳng mấy chốc nữa nàng sẽ triệt để tự hủy, ngọc nát hương tan.

Vậy nên, dùng thủ đoạn bình thường sẽ rất khó đạt được hiệu quả, tốt hơn hết là cho nàng một điều gì đó mới để gửi gắm.

Nghĩ tới đây, Trương Vinh Phương chỉ tay lên.

Từng luồng huyết vụ lập tức không ngừng vờn quanh Thiên Nữ, đây là đang phong tỏa hoàn toàn tiết điểm khí huyết trên người nàng.

Làm cho nàng mất đi tố chất thân thể mạnh mẽ và tài nghệ võ đạo.

Với thực lực hiện tại, cùng với năng lực điều khiển máu tươi và trình độ nắm rõ thân thể con người của mình, hắn đủ sức làm được việc này.

“Đại nhân, ngài muốn xử lý nàng thế nào?” Trương Chân Hải bị một loạt hành động đột ngột phát sinh trước mắt dẫn tới lo lắng, có chút căng thẳng hỏi.

“Để nàng một mực ở lại bên cạnh ta. Nếu nàng đã mất đi mục tiêu, vậy cứ tạo mục tiêu khác cho nàng là được.” Còn việc tạo lại như thế nào thì Trương Vinh Phương không tiếp tục xoáy sâu vào.

Nhưng rất rõ ràng, hắn không có ý định để Đồng Chương rời xa mình lần nữa.

“Vậy còn chúng ta thì sao?” Tâm nguyện bất chợt được thỏa mãn, Trương Chân Hải lúc này vẫn còn chìm trong ảo giác, hệt như đang nằm mộng.

“Đại nhân, ngài thật sự bằng lòng cùng ta ư?”

Nếu như là trước kia, lúc nào nàng cũng ảo tưởng ra cảnh tượng này, nhưng hiện giờ Trương Vinh Phương đã vượt xa người bình thường, thậm chí là cả Tông Sư huyết duệ phổ thông.

Loại thời điểm này, nàng còn chẳng phải là Tông Sư, nàng có tài đức gì, có tư cách gì đứng bên người đại nhân và hưởng thụ vinh quang do hắn mang đến đây?

Nàng thật sự chịu được áp lực khổng lồ này sao?

“Làm chuyện nàng muốn làm thôi.” Trương Vinh Phương tiện tay kéo một phát, áo choàng màu đỏ rộng lớn lập tức che khuất cả hai người.

Vụt.

Ánh sáng đỏ lóe lên, hai người kia đã biến mất ngay tại chỗ, họ bay ra khỏi cánh cửa sổ duy nhất và tiến về Thiên Mạc các.

Hắn ôm vòng eo mảnh khảnh của Trương Chân Hải, cảm nhận đường cong đầy đặn của nàng dán sát vào người mình và nhìn ngắm nét mặt bối rối khẽ cắn răng của nàng.

Giữa không trung, Trương Vinh Phương bỗng dâng lên cảm thán khó hiểu.

Đối với nhóm người của Nghịch giáo sớm chiều đi theo hắn này.

Hắn đã không để ý đến nhóm người do cha con Trương Chân Hải dẫn dắt này quá lâu rồi.

Đây mới là những người thật sự trung thành với hắn nhất.

Đặc biệt là sau khi báo xong đại thù và hoàn toàn lật đổ Thần Phật, nhóm người của Nghịch giáo này đều trở thành phần tử cuồng tín quyết chí trung thành tới chết của hắn.

‘Sau này phải tăng cường đền bù cho bọn họ. ’

Trương Vinh Phương ôm Trương Chân Hải bay vào cửa sổ của một căn phòng ở tầng cao nhất trong Thiên Mạc các với ý nghĩ chợt lóe lên trong lòng này.