Chương 1848: Đạt thành (4)
“Dạ.” Mọi người vốn định báo cáo tình huống, nhưng nghĩ đến Đế Sư có thực lực ngút trời, chính là Thượng Tiên của đạo môn, đoán cũng không cần đến phiên bọn họ bẩm báo.
Thế là họ dự định đứng dậy ra khỏi phòng.
Nhưng đúng vào lúc đó.
Một quả trứng đỏ đột nhiên phát ra tiếng răng rắc, chớp mắt vỏ quả trứng bị thủng một lỗ, kế đó là một bóng dáng màu đỏ bay ra từ bên trong và nhào về phía bà mụ đứng gần đó.
A! !
Bà mụ kia cũng là huyết duệ, kịp thời phản ứng, lập tức hoảng sợ hét to.
Cái bóng màu đỏ kia ẩn chứa khí tức cực mạnh, bà ta vốn không có cách nào chống cự, rõ ràng bà ta có sức lực né tránh và phản kháng, nhưng sau khi cảm nhận được khí tức kia, bà ta thế mà toàn thân bất lực, không còn lấy một tí hơi sức nào.
Chính lúc này, cái bóng đỏ gần như đã bổ nhào vào mặt bà ta.
Thình lình, một bàn tay to lớn nhanh như chớp ngăn lại trước người bà ta, chuẩn xác cản trở bóng đỏ.
Rầm!
Bóng đỏ không né kịp, cứ thế đâm sầm vào bàn tay to lớn ấy và bị bắt lại ngay.
Lúc bấy giờ, tất cả mọi người mới nhìn rõ đó là thứ gì.
Thứ bị Trương Vinh Phương bóp chặt trong tay là một con nhuyễn trùng đỏ như máu mọc ra khuôn mặt đứa trẻ!
Con nhuyễn trùng đó chỉ lớn cỡ lòng bàn tay, toàn thân đầy những đường vân màu đen, thân thể mềm mại, không ngừng co duỗi ngọ nguậy, hệt như sâu róm không có lông.
Nếu không phải trên đầu nó là khuôn mặt ngây thơ của một đứa bé thì hẳn là mọi người sẽ chỉ coi là đây là loài côn trùng đặc biệt mới được phát hiện.
Mấu chốt nhất là kể từ khi con côn trùng này bị Trương Vinh Phương tóm được, nó như cảm nhận được điều gì đó mà tức khắc không giãy dụa nữa, ngược lại là liên tục ngoan ngoãn dụi mặt vào mu bàn tay của Trương Vinh Phương.
Chỉ cần nhìn vào cái miệng chi chít dày đặc răng nanh răng cưa màu đen của nó là có thể biết ngay cảnh tượng khủng khiếp thế nào sẽ xảy ra một khi bị thứ này bổ nhào vào người.
“Đây là cái cái quái gì vậy?” Vẻ mặt Trương Vinh Phương sửng sốt, cẩn thận quan sát con nhuyễn trùng mặt người trong tay.
Bất luận hắn quan sát kiểu gì cũng chỉ có thể đưa ra một kết luận duy nhất: Thứ này chính là con ruột của hắn.
Trong khi đó, Trương Chân Hải ở một bên vẫn còn đang đẻ trứng, lúc thấy Trương Vinh Phương nhìn về phía nàng, nàng còn hơi thẹn thùng đưa tay che chắn.
Trong cơn khổ sở và ngượng ngùng cực độ, nàng không để ý rằng mấy quả trứng do mình đẻ ra đều bắt đầu rung chuyển nhè nhẹ. Ngoài ra còn có một con côn trùng mặt người đã lọt vào tay Trương Vinh Phương.
Trứng đỏ trên đất tổng cộng đã có là ba mươi mấy quả. Số lượng vẫn còn tiếp tục gia tăng.
Một tia huyết vụ nhàn nhạt, đã tự động bị dẫn dắt đến vờn quanh trong không khí giữa phòng.
“Ra ngoài.” Trương Vinh Phương lần nữa lên tiếng.
Đám người còn đang ngây ngốc tại chỗ vì vừa bị tập kích thoắt cái như tỉnh lại từ giấc mộng, vội vội vàng vàng nối đuôi nhau rời phòng.
Nhưng dẫu đã rời đi thì trong đầu tất cả mọi người đều vẫn lưu giữ một màn kinh dị vừa mới nhìn thấy kia.
Rốt cuộc, côn trùng mặt người nhảy ra từ quả trứng đỏ kia là gì! ?
Trong lòng mỗi người đều có chung mối nghi ngờ.
Rất nhanh, bên trong gian phòng chỉ còn lại Trương Chân Hải vẫn đang đẻ trứng, Trương Vinh Phương và Thiên Nữ Đồng Chương ngơ ngác đứng yên một chỗ.
Đồng Chương là bị cưỡng chế dẫn đến, Trương Vinh Phương đã hạn chế tự do của nàng để đề phòng nàng tự hủy.
Để không thể tự ý đi đến bất kỳ đâu.
Cảm giác bản thân bị hạn chế tự do rất khó chịu, ngay cả khi đang ăn uống ngủ nghỉ, Đồng Chương cũng có thể đột nhiên bị huyết vụ bao phủ, sau đó cuốn theo nàng bay đi bất cứ lúc nào.
Loại cảm giác lo lắng đề phòng này khiến cho nàng bắt đầu sinh ra khát vọng được tự do.
Một khi có khát vọng, người ta sẽ không còn khuynh hướng tự hủy bản thân nữa.
Nàng bỗng hiểu rõ, đây chính là mục đích của Trương Vinh Phương.
Chẳng thà hận hắn còn hơn là chết.
Chỉ là giờ khắc này, nhìn thấy một màn trước mắt, tâm trạng vốn dĩ có một chút phiền muộn bởi tự do bị hạn chế của Đồng Chương phút chốc trở nên mới lạ, vừa kinh dị còn xen lẫn mong đợi.
Trương Chân Hải thế mà lại sinh ra nhiều trứng như vậy, đây là chuyện nàng hoàn toàn không nghĩ tới.
Chuyện gì sẽ diễn ra tiếp theo đây?
Không ai biết được.
Kể cả chính Trương Vinh Phương cũng không biết.
Lúc này, những quả trứng đỏ lại bắt đầu lay động. Vỏ trứng hiện ra từng vết rạn nứt.
“Lại nữa kìa!” Thiên Nữ lên tiếng nhắc nhở.
Bụp bụp bụp! !
Lít nha lít nhít từng cái bóng đỏ cùng lúc phá vỏ thoát ra và bay vụt về phía hắn.
Chớp mắt đã có hơn mười con nhuyễn trùng đỏ có mặt người ào ào lơ lửng trong không trung bên cạnh hắn.