Chương 1849: Đạt thành (5)
Tất cả nhuyễn trùng nhỏ đều mọc ra gương mặt hệt như trẻ con. Mà những gương mặt người này đều rất giống Trương Vinh Phương.
“Cha!”
“Cha, cha, cha, cha!”
“Lão cha mau buông con ra!”
“Cha ơi, con muốn ăn thịt! Con muốn ăn nữ nhân bên cạnh kia!”
Một đám nhuyễn trùng trùng nhao nhao la toáng lên.
Chúng mau chóng nuốt chửng tất cả huyết vụ trôi nổi xung quanh thân thể.
Nhưng nuốt chửng kiểu này không kéo dài bao lâu mà kết thúc rất nhanh, thay vào đó, đám nhuyễn trùng này bắt đầu toát sương mù đỏ sẫm ra khắp bên ngoài.
Những sương mù đỏ sẫm này tiếp xúc với đồ dùng bằng gỗ xung quanh và thảm lông trong phòng, chẳng mấy chốc đã làm từng luồng khói đen bốc lên.
Đồ dùng trong phòng có những vệt đen trải rộng, trên thảm bị đốt ra vài cái lỗ.
“Xem ra, chúng đều là con trai, con gái của ngươi đấy.” Đồng Chương chớp mắt, nàng không khỏi cảm thấy sự uy hiếp xuất phát từ những con trùng mặt người này.
Loại sương mù đỏ sẫm kia chỉ vừa lướt ngang mu bàn tay nàng mà đã làm hiện lên một vết máu mờ nhạt.
Sau tiếng động lộp bộp, lúc Trương Chân Hải cũng hạ sinh quả trứng thứ bốn mươi chín, rốt cuộc toàn thân nàng suy yếu, ngã gục xuống đất và không thể cử động nỗi nữa.
Do đẻ trứng nên nàng cả người cũng hốc hác đi trông thấy, bụng cũng trở nên teo tóp.
Trương Vinh Phương tiến lên một bước, nhẹ nhàng ôm nàng.
“Nàng không sao chứ?”
Một tia tinh huyết thủy tổ không ngừng tiếp xúc với da thịt và truyền vào trong người nàng, bồi bổ cơ thể trống rỗng.
“Ta… ta đã sinh cái gì vậy! !?” Lúc này, cuối cùng thì Trương Chân Hải cũng kịp phản ứng lại, nàng ngơ ngác nhìn bầy trùng mặt người gần như đã nở ra hết toàn bộ bay đầy khắp gian phòng, một lát sau, vẻ tuyệt vọng dần dần hiện lên trong mắt, nàng không kiềm được che mặt khóc òa.
“Không sao cả, chúng nó đều rất ổn, chỉ là ngoại hình có chút kỳ quái, thật ra cũng không ảnh hưởng gì nhiều.” Trương Vinh Phương nhẹ giọng an ủi nàng.
“Ta…” Hiện giờ, những thiếu hụt trong thân thể Trương Chân Hải đã được bù vào, ít nhiều gì tinh thần nàng cũng khôi phục được một chút.
Lần nữa nhìn về phía bốn mươi chín con nhuyễn trùng mặt người này, không hiểu sao nàng cảm nhận được dường như ánh mắt ngưỡng mộ mà chúng nhìn mình và Trương Vinh Phương cũng khá là đáng yêu?
“Không sao đâu, có ta ở đây, tất cả đều sẽ ổn thôi.” Trương Vinh Phương ôm nàng, an ủi nhỏ nhẹ.
Bất luận đám côn trùng này là gì đi chăng nữa, nguồn gốc sinh ra chúng đều tuyệt đối không phải là lỗi của Trương Chân Hải.
Đạo lữ của huyết tiên thủy tổ sinh ra bốn mươi chín Huyết Tiên Tử!
Tin tức này nhanh chóng truyền đi khắp toàn bộ Nguyên Thành.
Mà những con trùng mặt người được mệnh danh là Huyết Tiên Tử này đều đều bị Trương Vinh Phương sắp xếp người cho ăn và nuôi nấng riêng trong bốn mươi chín gian phòng khác nhau.
Hơn nữa, hắn bất ngờ phát hiện, khi Huyết Tiên Tử ra đời, nồng độ huyết vụ và tinh huyết khắp Nguyên Thành có xu hướng liên tục dâng cao.
Phương pháp đánh giá ra chuyện này vô cùng đơn giản.
Chính hắn vẫn duy trì trạng thái như trước, nhưng nồng độ huyết vụ bên trong thành cao hơn ít nhất 2.4 lần so với trước đó.
Vả lại Huyết Tiên Tử đã bắt đầu biến hóa từ sau ngày xuất thế.
Có một mối liên hệ nhỏ giữa hai điều này, thông qua suy đoán và tính toán có thể tính ra cả hai có tương quan tỉ lệ thuận.
Sau khi sắp xếp Huyết Tiên Tử ổn thỏa, Trương Vinh Phương không còn ngâm hồ máu hàng ngày nữa, thay vào đó hắn dành thời gian để cẩn thận quan sát Huyết Tiên Tử.
Bây giờ, hắn tích lũy được không ít thuộc tính, bởi vì trước đây năng lực huyết mạch còn chưa hoàn toàn tiêu hóa và phát triển. Khoảng thời giờ này hắn đều không tiếp tục tăng thêm năng lực thiên phú thu hoạch sinh mệnh mới.
Mà hắn không ngừng thu thập những năng lực hoàn toàn mới mà huyết duệ cấp dưới của hắn tự sáng tạo ra và tiến hóa.
Chẳng hạn như tốc độ đáng sợ của Đế Giang. Tuy rằng do những nhân tố quan trọng như trạng thái cảnh giới và thân thể khác biệt làm cho hắn không có cách nào hoàn toàn có được tốc độ kinh khủng giống Đế Giang.
Nhưng khi nhóm huyết duệ không ngừng tiến hóa phát triển, các loại năng lực thiên phú tinh tế hóa và cực kỳ sáng tạo đều bị Trương Vinh Phương sao chép lại.
Trong Vũ Linh đình.
Đây là nơi chuyên dành riêng cho Huyết Tiên Tử của Trương Vinh Phương ở lại nghỉ ngơi.
Nét mặt Trương Vinh Phương nghiêm nghị, hắn đứng ngoài một căn phòng của Huyết Tiên Tử, nhìn nhuyễn trùng mặt người đang ăn tươi nuốt sống bên trong xuyên qua tấm kính không màu.
Chỉ trong thời gian vài ngày ngắn ngủi, nhuyễn trùng mặt người từ kích cỡ bàn tay đã dài thành hơn ba mét và cao hơn nửa mét.
Đám Huyết Tiên Tử này cực kỳ thần dị, vừa ra đời đã biết nói chuyện, bây giờ chỉ sau vài ngày mà tư tưởng đã hết sức thành thục không khác gì người thường.