Chương 1852: Đạt thành (8)
Tác Nhĩ và đám người u Nam Công Tôn Diệc không gia nhập vào chiến trường.
Mà là quan sát tình hình chiến đấu ở nơi này từ phía xa.
“Sức mạnh của Minh Vương đang không ngừng tăng cường. Thể năng lượng khắc chế chúng ta nghiên cứu ra cũng bắt đầu mất đi hiệu dụng.” Một Thủ Mật Nhân bên cạnh Tác Nhĩ nói với giọng điệu nghiêm trọng.
“Xem ra Mật Khóa thứ nhất chung quy là sắp thủ không được rồi.” Tác Nhĩ thở dài nói: “Có điều mấy vị không cần phải lo lắng, cường độ của Mật Khóa thứ hai so với Mật Khóa thứ nhất thì phải lớn hơn nhiều. Vị Thủ Mật Nhân chi vương thứ hai, thực lực cũng mạnh hơn Hà Lỗ Địch Lạp đại nhân rất nhiều. Cho nên…”
Oành! !
Đúng lúc này, giữa không trung một tiếng va chạm đinh tai nhức óc bỗng nhiên nổ vang.
Hà Lỗ Địch Lạp, và Minh Vương.
Hai con quái vật với hình thể khổng lồ chính diện đụng thẳng vào nhau.
Lực lượng khổng lồ đè ép không khí, hóa thành cuồng phong, khuếch tán thổi ra khắp bốn phương tám hướng.
Gió thổi làm cát mịn trên mặt đất dấy lên chấn động, hình thành sóng gợn.
Một số ác linh và Thủ Mật Nhân gần một chút đều bị cuồng phong cuồn cuộn nổi lên, ném bay ra phía xa.
Một tay của Minh Vương chống lại nắm tay khổng lồ của Hà Lỗ Địch Lạp, giờ này khắc này, tinh thể màu tím bao trùm trong tay hắn ta rốt cuộc bắt đầu biến thành nhọn hoắt, dần dần làm khe nứt nhỏ bé trên quả đấm của đối phương mở rộng ra, càng ngày càng nhiều.
“Kết thúc. Tất cả mọi thứ của ngươi, ta đã nắm giữ cả rồi.”
Theo lời nói kết thúc, cơ thể hắn ta bắt đầu cấp tốc biến hóa, bành trướng biến lớn.
Chỉ là mấy chớp mắt, hắn đã tăng trưởng đến gần như tương đương với kích cỡ của Hà Lỗ Địch Lạp.
Hơn nữa vô số tinh thể màu tím không ngừng phân liệt nghiền nát, trở nên nhỏ hơn, sau đó tổ hợp một lần nữa.
Rất nhanh, một Hà Lỗ Địch Lạp phiên bản Tử Tinh xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
Khuôn mặt của Hà Lỗ Địch Lạp màu tím cũng có vô số khe nứt màu đen, lúc này những khe nứt đó nhanh chóng sáng lên ánh sáng tím.
“Tạm biệt.”
“Mơ tưởng! !”
Hà Lỗ Địch Lạp nổi giận gầm lên, khuôn mặt cũng sáng lên ánh sáng vàng.
Trong tiếng ầm ầm, hai cột sáng màu tím và màu vàng va chạm chính diện, nhưng chỉ là kéo dài vài giây, màu tím đã cứng rắn áp chế màu vàng, nhanh chóng đè ép hướng phía đối diện.
“Kết thúc rồi, thừa dịp bọn họ còn không biết thân phận của các ngươi, ta đưa các ngươi đi trước!” thủ lĩnh Tác Nhĩ Thủ Mật Nhân trên mặt đất đưa tay ra, bóp nát một quả cầu tròn màu đen trong lòng bàn tay.
Nhất thời xung quanh mọi người trống rỗng hiện lên từng vết rạn màu đen giống như hồ quang.
Răng rắc.
Hồ quang càng ngày càng nhiều, càng ngày càng dày đặc, sau đó trong nháy mắt chợt lóe.
Mọi người tức khắc biến mất, kể cả cát bụi trên mặt đất nơi ấy cũng thiếu đi một khối lớn theo cùng bọn họ.
Mà đúng vào lúc này, Hà Lỗ Địch Lạp trên bầu trời hoàn toàn bị tử quang triệt để bao phủ, bao trùm, hét thảm một tiếng, dần dần hòa tan thành vô số Tử Tinh mới.
Mật Khóa thứ nhất, tuyên cáo bị phá.
Hà Lỗ Địch Lạp chính là Mật Khóa thứ nhất, Mật Khóa thứ nhất, chính là Hà Lỗ Địch Lạp.
Nơi chứa đựng Mật Khóa Pháp Nhĩ ở trong cơ thể hắn, chỉ cần triệt để hủy diệt Hà Lỗ Địch Lạp, Mật Khóa sẽ tự nhiên phá giải.
Tình hình chiến đấu ở châu Linh Đồ lấy sự thắng lợi của tháp Sát Na như kết thúc.
Nhưng Thủ Mật Nhân vẫn chưa triệt để tan tác, toàn bộ thi thể bọn họ để lại đều là thạch đầu nhân không hề có đặc thù của sự sống.
Linh hồn ý thức căn bản không biết tung tích. Hoặc có lẽ là có thể bọn họ căn bản cũng không có linh hồn gì.
Tháp Sát Na tiếp tục điều lượng lớn ác linh đi đến châu Linh Đồ, tiến hành tìm tòi theo kiểu càn quét.
Bắt đầu tiến hành sưu tầm toàn phương vị đối với vị trí của Mật Khóa thứ hai.
Mà Tác Nhĩ sau khi tan tác thì tạm thời giải tán đám đội ngũ người huyết mạch, thừa dịp bọn họ còn chưa bị xác định thân phận, che giấu thân phận cho tất cả mọi người, tiếp tục trở lại chỗ cũ chờ đợi đến lần tiếp sau.
Trước cửa vào Nhân Minh ở nơi nào đó thuộc châu Hắc Sa.
Một luồng điện quang trống rỗng hiện lên, sau khi điện quang tản đi, thân hình của đám người u Nam, Công Tôn Diệc, Tống Hằng Tú lộ ra.
Tuy rằng mấy người đã rời khỏi châu Linh Đồ nhưng vẫn còn đang đắm chìm trong nỗi khiếp sợ của trận đại chiến vừa nãy, cho nên mấy người không hề nhúc nhích tí gì.
Qua thêm vài phút đồng hồ.
Cự nhân An Đỗ Lạp hít sâu một hơi.
“Cho nên nói, chúng ta qua đó, chính là để làm một cái chìa khóa? Thông qua được việc kiểm tra huyết mạch thì không còn chuyện gì cho chúng ta nữa?”
“Xem ra là như vậy, chúng ta chẳng qua chỉ là bài biện, là chìa khóa.” Tống Hằng Tú trầm thấp vỗ lên cánh tay cường tráng, tâm trạng có chút suy sụp.