Chương 1853: Đạt thành (9)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1853: Đạt thành (9)

Bất luận người nào nhìn thấy chiến trường chém giết kinh khủng như vậy đều phải sinh ra hoài nghi đối với lực lượng mà bản thân mình theo đuổi.

Bởi vì bọn họ rất rõ ràng, cho dù bọn họ có đi theo hệ thống hiện tại đến mức tận cùng cũng vĩnh viễn không có khả năng đạt đến trình độ như của Minh Vương và Hà Lỗ Địch Lạp.

Đây là từ khi sinh ra đã được quyết định rồi.

“Có khi nào La của Vĩnh Tục cung cũng mạnh như vậy không?” Công Tôn Diệc vô thức chải chuốt mái tóc dài của mình, bỗng nhiên lên tiếng hỏi.

“Hẳn là có. Bọn họ là đại nhân vật thuộc về cùng một tầng thứ.” Cự nhân An Đỗ Lạp nhìn nàng một cái, không biết nàng có ý gì.

“Các ngươi nghĩ xem, Thủ Mật Nhân thực sự có thể chống đỡ nổi Liên minh ba bên của tháp Sát Na sao?” Công Tôn Diệc tiếp tục hỏi.

“… Một Minh Vương đã có thể giết chết Hà Lỗ Địch Lạp là Mật Khóa thứ nhất rồi. Đằng sau còn có hai Ác Vương, còn có Lang cường đại hơn nữa. Phần thắng của Thủ Mật Nhân rất thấp.” u Nam trầm giọng trả lời: “Bây giờ bọn họ đang kéo dài thời gian.”

Thật ra thì từ đối lập thái độ trước sau của Tác Nhĩ, mấy người cũng đại khái đoán ra được một chút manh mối.

Ngay từ đầu lúc Tác Nhĩ nói cho bọn họ, trong lời nói toàn là sự tôn sùng đối với Hà Lỗ Địch Lạp đại nhân, cho rằng có hắn ở đó, đối phó với một Minh Vương nhỏ nhoi thì vấn đề không lớn.

Cho dù không địch lại cũng có thể đạt được mục đích kéo dài thời gian thật nhiều.

Nhưng bây giờ… mới chỉ là trận chiến mở màn, tất cả đã kết thúc.

“Nếu không nhìn thấy hy vọng, chúng ta vẫn còn tiếp tục tham dự làm cái gì? Không bằng trở về thành thành thật thật chờ chết.” Công Tôn Diệc xùy cười.

Nhất thời, mấy người đều trầm mặc.

Lúc trước xuất phát, Tác Nhĩ thề thốt son sắt, tự tin gấp trăm lần, cùng với Tác Nhĩ hốt hoảng đưa bọn họ trở về ẩn núp của hiện tại.

Đối lập hai bên, càng khiến cho bọn họ mất đi lòng tin tham dự sau đó.

“Không! Thật ra thì chúng ta vẫn còn có hi vọng!” Bỗng nhiên, u Nam thấp giọng lên tiếng.

Những lời này của hắn ta nhất thời tụ tập sự chú ý của mấy người lên trên người hắn.

Bọn họ đều đã nhìn đoạn ghi lại hình ảnh năm đó Lang sinh ra ý thức đặc thù sau đó tàn sát tộc Linh Nhãn mà Thủ Mật Nhân đưa ra.

Còn có dấu vết hành động của Lang mấy năm nay mà Thủ Mật Nhân bắt được, cùng với hai lần duy nhất tiết lộ lực lượng khí tức của hắn.

Lực lượng kia, tính chất hoàn toàn chính là phóng xạ Bạch Đồng phiên bản tăng cường.

“Hy vọng gì?” Tống Hằng Tú nghiêm mặt hỏi.

u Nam im lặng.

“Chúng ta biết việc lối đi là giả tạo, là một hồi âm mưu của Lang. Nhưng còn rất nhiều người không biết. Hơn nữa chẳng lẽ nào Vĩnh Tục cung và Huyết Minh cũng thật sự là vì mở ra lối đi đi thông đến Bạch Đồng mới làm ra nhiều như vậy, nỗ lực nhiều như vậy à? Mục đích của bọn họ là cái gì, chúng ta còn cần xác nhận.”

“Có đạo lý, bên trong kẻ địch, tam đại Liên minh cũng không nhất định đều là mục tiêu nhất trí.” Công Tôn Diệc tán thành gật đầu.

“Cho nên mục đích chủ yếu của chúng ta bây giờ là điều tra rõ ràng, rốt cuộc Vĩnh Tục cung và Huyết Minh là vì cái gì mới có thể nhập hội cùng với tháp Sát Na. Nhưng việc điều tra này phải giữ bí mật hết sức có thể, bằng không ngộ nhỡ bọn họ cũng là sự tồn tại dị thường giống như Lang thì chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.” u Nam nghiêm mặt nói.

“Như vậy, Huyết Minh là thế lực mới xuất hiện sau này, thực lực phỏng chừng không quá mạnh, chúng ta điều tra Vĩnh Tục cung trước. Bản thân Vĩnh Tục cung chủ La quanh năm không ra khỏi tháp Vĩnh Tục, ngày bình thường cũng chỉ lấy bộ đội Thạch Tượng với tư cách là con đường giao tiếp với ngoại giới.” Tống Hằng Tú cau mày.

Về phương diện phân tích, ba người u Nam, hắn, Công Tôn Diệc tương đối am hiểu. Độc hành giả Qua Nhĩ Vi và cự nhân An Đỗ Lạp ở một bên lại có chút theo không kịp ý nghĩ của bọn họ.

“Nhưng mà vì sao chúng ta nhất định phải làm việc này? Nhỡ đâu là Thủ Mật Nhân đó gạt chúng ta thì sao?” Qua Nhĩ Vi nghi hoặc hỏi.

“Những lời này hỏi cũng có lý, Thủ Mật Nhân cho chỗ tốt, chúng ta đi theo một chuyến, cấp đủ giá vé đã coi như chúng ta nhân nghĩa. Vẫn còn tiếp tục tham dự tiếp để làm gì? Lại không có chỗ tốt nào cả.” An Đỗ Lạp tán thành.

“Nếu như lối đi sẽ kết nối với Bạch Đồng là sự thật thì sao? Nếu như là sự thật, không có chúng ta, Thủ Mật Nhân sẽ lấy tốc độ cực nhanh tan tác, sau đó lối đi mở ra, thế giới hủy diệt thì sao?” u Nam hỏi ngược lại.

“Tính toán thời gian, còn có thể sống bao lâu thì sống bấy lâu.” Qua Nhĩ Vi lãnh đạm nói.

“Nếu như ngươi không muốn sống, bây giờ ngươi cũng có thể đi chết. Bọn ta còn muốn tìm hy vọng sống sót!” u Nam chăm chú nhìn chằm chằm đối phương.