Chương 1854: Đạt thành (10)
“Phân công nhau đi, làm theo ý nghĩ của u Nam, chúng ta hoàn toàn có thể phân công nhau hành động, một bên đi Vĩnh Tục cung, một bên đi Huyết Minh. Cung chủ La, và Huyết Tiên thuỷ tổ Đế Sư Đại Linh, mục đích cụ thể của bọn họ đều phải điều tra rõ ràng. Nếu như xác định có điều khác thường, nói không chừng có thể tụ tập tất cả lực lượng lại, đối kháng Lang!” Công Tôn Diệc cấp tốc nói.
“Được!” Mấy người đều tán thành.
Bọn họ tham dự vào việc này, vốn là cùng Thủ Mật Nhân một tay cầm tiền một tay phối hợp.
Kết quả biến thành bộ dạng như bây giờ, mấy người cũng cảm giác mình trúng kế rồi.
Nếu như mặc kệ đi, tận thế sắp tới, ai cũng chạy không thoát.
Nếu như quản, vậy thì tam đại thế lực Liên minh tháp Sát Na mạnh mẽ không gì sánh được, hoàn toàn không phải bọn họ có thể chọc vào.
Chỉ có thể dùng trí.
Sau khi thương lượng một phen, mấy người quyết định trở về căn cứ của mình trước, sau đó chuẩn bị đầy đủ rồi phân công nhau đi đến Vĩnh Tục cung và thành phố tội ác -- Nguyên Thành.
Trong phế tích nào đó của châu Hắc Sa.
Một bóng người từ không gian trống rỗng vặn vẹo, xuất hiện ở nơi phế tích.
Người đến mặc chiếc váy đen, trên đầu trơn bóng, thậm chí ngay cả lông mi lông mày cũng không còn. Tuy rằng ngũ quan tinh xảo, nhưng không hề có vẻ đẹp của nữ tính.
Chính là Vĩnh Tục cung chủ La.
“Cung chủ, đây là căn cứ cuối cùng không muốn phối hợp -- Dụ Đông Thành.”
Một bóng người khác mang theo mấy người bay lên từ trong phế tích, lơ lửng ở bên cạnh La.
Bóng người đó có tóc dài tới eo, làn da hơi mang theo chút ánh sáng màu vàng, chính là Địch Ma.
“Không sao, Huyết Minh sẽ giải quyết tất cả. Mục đích chúng ta tới đây thực sự không phải là cái này.” La lãnh đạm nói.
Nàng ngưng mắt nhìn dòng sông dung nham nóng chảy phía xa.
“Cẩn thận một chút.”
“Rõ!” Mấy người cũng hơi nghiêm túc, ngưng thần nhìn về hướng kia, hiển nhiên cũng đều cảm ứng được vấn đề.
Sau khi lặng im một chớp mắt.
Oành!
Nơi dung nham nóng chảy kia bỗng nhiên bị xốc lên, vô số giọt dung nham nóng chảy sục sôi bay ra bốn phía.
Một con bươm bướm to lớn xám trắng dài hơn mười mét bay ra từ đó.
Lưng con bươm bướm đó có bốn cánh, đầu là mặt người do vô số mắt kép thật nhỏ tạo thành, một cái miệng rộng tràn đầy răng đen bén nhọn.
Rít! !
Nó tru lên đầy bén nhọn, phát ra sóng âm vô hình khuếch tán bốn phía.
Sóng âm trong nháy mắt xé rách đại địa xung quanh ra từng vết nứt.
“Con của Huyết Tiên. Đây chính là bốn mươi chín con Huyết Tiên Tử được phóng thích rời đi từ Nguyên Thành vài ngày trước!” Sắc mặt Địch Ma nghiêm nghị: “Lực lượng rất mạnh!”
Nàng chỉ là cảm thụ luồng uy thế này thôi, còn không có chạm đến lực phá hoại sóng âm của đối phương đã cảm thấy vướng tay chân.
“Tại sao Huyết Tiên Tử lại xuất hiện ở nơi này? Căn cứ dưới lòng đất này…” Một cao thủ mới được đề bạt lên khác của bộ đội Thạch Tượng trầm giọng hỏi.
“Dưới mặt đất đã không còn phản ứng sinh mệnh.” La lãnh đạm nói: “Tất cả khí tức sinh mệnh, đều tụ tập đến trên người Huyết Tiên Tử này.”
Sắc mặt Địch Ma hơi biến, mạnh mẽ lao xuống mặt đất.
Xuy!
Cả người nàng cứng rắn chui xuống mặt đất, xuyên qua tầng tầng lớp đất, rất nhanh đã tiến vào một khoảng trống to lớn.
Bên trong khoảng trống từ lâu đã hỗn độn một mảnh, kiến trúc sụp đổ, đoàn người ngổn ngang, chỉ còn lại có thi thể không trọn vẹn.
Toàn bộ căn cứ đã không còn chút khí tức sinh mệnh nào.
Sắc mặt Địch Ma khó coi, chỉ có thể tiếp tục tỉ mỉ kiểm tra, xem có còn người nào sống sót hay không.
Bỗng mặt đất rung lắc một hồi.
Nàng cấp tốc đi lên, trở về mặt đất.
Huyết Tiên Tử đang vỗ bốn cánh, điên cuồng hóa thành từng ảo ảnh không ngừng công kích hướng phía mấy người La.
Tốc độ của hắn cực nhanh, trong nháy mắt có thể làm hơn mười ảo ảnh bản thân xuất hiện, đồng thời còn nương theo sóng âm và huyết vụ ăn mòn công kích.
“Lực phá hoại rất mạnh. Địch Ma muốn ứng phó, khả năng là sẽ cật lực.” Sắc mặt La nhăn lại.
Nàng tùy ý phất tay, đã có từng làn sóng vô hình ngăn trở tiến công của đối phương.
Nhưng Huyết Tiên Tử giống như điên cuồng, không hề sợ xuất thủ của nàng chút nào, trái lại càng thêm vội vàng tiến công.
Tốc độ của nó càng lúc càng nhanh, càng ngày càng mạnh. Thế mà lại giống như đang không ngừng biến hình dựng lại, ưu hoá hành động của bản thân, tăng cao lực phá hoại khi xuất thủ.
Dựa vào chân tay bén nhọn và hàm răng sắc bén, sau đó lấy tốc độ cao, chỉ dựa vào khí lưu mang theo khi di chuyển, nó đã làm mặt đất xuất hiện từng khe rãnh.
Ý lạnh lẽo chợt lóe lên trong mắt La, đầu ngón tay bắn ra.
Một luồng dao động vô hình bắn ra, trong nháy mắt nổ tung ở giữa không trung, hóa thành vô số sợi tơ trong suốt.