Chương 1865: Giao lưu (10)
“Đạo tổ, phu nhân lại sinh rồi.”
“Hử?” Trương Vinh Phương nhíu mày, bên phía Trương Chân Hải, lúc này mới đi qua bao lâu chứ, lại sinh tiếp rồi?
“Lúc này không có đau đớn như lần trước, nhưng số lượng lại càng nhiều hơn. Sinh ra chín mươi chín quả trứng máu.
Hơn nữa vừa ra đời đã tự động ấp trứng, biến thành Huyết Tiên Tử hơi yếu hơn một ít, tứ tán bay khỏi. Bọn ta căn bản không kịp chặn lại.” Hồng Nghiệp trầm giọng báo.
“Là đoạn thời gian ta đi ra ngoài trước kia à?” Trương Vinh Phương cau mày.
“Đúng thế.” Hồng Nghiệp muốn nói lại thôi.
“Chín mươi chín” Trương Vinh Phương cau mày, nếu như chỉ là Huyết Tiên Tử ngay từ đầu thì hắn vẫn còn có thể khống chế cục diện, nhưng bây giờ lại tới chín mươi chín con.
Thấy vẻ mặt của Hồng Nghiệp lúc này, trong lòng hắn lại bỗng dưng có dự cảm bất tường.
“Ngươi còn có chuyện gì?” Hắn dự định mau chóng đi xem Trương Chân Hải một chút.
“Là như thế này, trước đó vẫn có Huyết Tiên Tử tập kích lữ đoàn và ác linh tháp Sát Na ngoại giới, bọn họ không kiêng chay mặn, cái gì cũng ăn, hơn nữa còn trưởng thành cực nhanh. Hiện tại trong thành đã có người gọi phu nhân là…” Hồng Nghiệp chần chờ.
“Cái gì? Nói.” Mặt Trương Vinh Phương không đổi sắc, giọng điệu lại mơ hồ đã bắt đầu có chút bất mãn
“Gọi là, Huyết Trùng chi mẫu.” Hồng Nghiệp cẩn thận nói.
“Làm càn!” Trương Vinh Phương gõ xuống ngón tay, toàn bộ đại điện mơ hồ có từng vòng sóng gợn vô hình không ngừng khuếch tán, chấn động, ảnh hưởng tất cả.
“Ta tự mình đi gặp Chân Hải.” Hắn đứng lên: “Ngươi đi bắt ngọn nguồn của lời đồn, trực tiếp đút cho huyết liên.”
“Vâng!” Hồng Nghiệp tranh thủ thời gian cúi đầu.
Ánh sáng đỏ chợt lóe, Trương Vinh Phương nhất thời biến mất tại chỗ.
Ở bên trong Thiên Liên cung, một luồng sáng đỏ bắn ra giống một dải băng, tốc độ cực nhanh, đảo mắt đã tới bên trong Thiên Mạc các trên mặt đất.
Thân hình Trương Vinh Phương đi ra từ trong ánh sáng đỏ.
Đây cũng là Tiếp Dẫn Tiên Quang.
Tốc độ kia tuy không nhanh bằng lúc bản thân Trương Vinh Phương phi hành hết tốc lực, nhưng thắng ở chỗ động tĩnh cực nhỏ, quá trình phi hành lại còn cực kỳ an toàn.
Trong lúc đang phi hành, bản chất của hắn là ở trong một tầng không gian khác, tuyệt đối không cách nào bị đụng vào được.
Trừ phi đối thủ tập kích cũng có sở trường là năng lực không gian thì mới có thể uy hiếp được hắn.
Đây cũng là đặc tính mạnh mẽ hình thành nên sau khi Trương Vinh Phương dung hợp võ đạo lò luyện đốt tâm hệ không gian.
Lúc này trong một căn phòng ngủ xa hoa rộng rãi của Thiên Mạc các.
Trương Chân Hải đang ngồi trước bàn trang điểm, khuôn mặt mơ hồ mang theo một tia lo nghĩ, ánh mắt có chút dại ra, không biết làm sao.
Ở phần mông của chiếc ghế nàng đang ngồi có đào một cái lỗ, lúc này đang có từng quả trứng máu không ngừng rớt qua từ cái lỗ, rơi xuống chậu lớn đặt bên dưới.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi khi Trương Vinh Phương đi từ Thiên Liên cung tới đây, trong chậu lại có thêm hai quả trứng máu.
Thiên Nữ Đồng Chương ở phía sau cũng có vẻ mặt đờ đẫn, việc mà nàng đã trải qua mấy ngày nay rất có loại cảm giác làm cho tam quan của nàng hủy hết.
Nhưng vấn đề bây giờ là, ngay từ đầu nàng chỉ là khiếp sợ, tại sao con người lại sinh ra quái vật như thế chứ.
Nhưng bây giờ… thứ hiện lên trong đầu nàng và mọi người còn lại đều đã không phải khiếp sợ, mà là lo lắng.
Bởi vì Trương Chân Hải hình như là căn bản không dừng lại được!
Cách lần sinh trứng trước đó mới qua bao lâu chứ, hiện tại lại có thể bắt đầu lại! ?
Cạch, Trương Vinh Phương đẩy cửa tiến vào, thứ hắn nhìn thấy trước tiên chính là từng quả trứng máu không ngừng nặn ra dưới váy ngắn của Trương Chân Hải.
“Đại nhân!” Trương Chân Hải nước mắt lưng tròng, giống như là tìm được hi vọng trong sự tuyệt vọng và bất lực, tranh thủ thời gian đứng lên.
Nhưng nàng còn chưa đi được mấy bước, lại là một quả trứng máu rớt ra từ trong váy ngắn của nàng, đập xuống đất.
“…” Trương Vinh Phương ôm nàng, cảm giác bên trong cơ thể của nàng thông qua điều khiển máu tươi.
Trạng thái của Trương Chân Hải rất tốt, có thể nói là tốt trước nay chưa có, cực kỳ khỏe mạnh.
Thậm chí so với trước kia còn cường tráng hơn cứng cỏi hơn rất nhiều.
“Đại nhân.” Vì để cho tiện đẻ trứng, Trương Chân Hải đặc biệt đổi sang chiếc váy ngắn lá sen màu đen, nửa người trên là áo lông màu trắng sát người, có vẻ như càng thêm đầy đặn, mơ hồ có xu thế đuổi kịp Thiên Nữ.
Nàng vẫn là theo thói quen gọi Trương Vinh Phương là đại nhân.
“Ta đây là thế nào vậy! ? Vì sao ta cứ không ngừng sinh Huyết Tiên Tử thế! ? Rốt cuộc lúc nào thì mới có thể dừng lại được! ?”
“Đừng sợ. Thân thể ngươi rất tốt, không có vấn đề gì cả. Chỉ là…” Lúc này trong hai mắt của Trương Vinh Phương có ánh sáng đen hơi lưu chuyển.