Chương 1866: Giao lưu (11)
Đó là năng lực thiên phú âm Minh Câu Thông đang phát huy tác dụng.
Hắn có thể thấy, lúc này lấy Trương Chân Hải làm trung tâm, tảng lớn rễ cây màu máu xòe ra bên ngoài từ trong cơ thể của nàng.
Những rễ cây đó hoạt động, bắt ra một tia hắc khí quỷ dị từ trong không khí xung quanh.
Sau đó hấp thu hắc khí, truyền vào trong cơ thể của Trương Chân Hải.
Loại hắc khí này so sánh với âm hồn mà hắn đã thấy lúc trước rất giống.
Mấu chốt là.
Ánh mắt Trương Vinh Phương bỗng hơi co lại.
Từ trên người Trương Chân Hải hắn cảm nhận được, một tia khí tức lực lượng của thế giới mục nát.
Vì sao âm hồn có thể nối liền với thế giới mục nát?
Trên người Trương Chân Hải ẩn chứa huyết mạch mà hắn dung hợp.
Lấy ý chí linh hồn của hắn lại không cách nào áp chế loại tế bào kinh khủng cùng hung cực ác này.
Phỏng chừng đây mới là nguyên nhân căn bản khiến xuất hiện một màn trước mắt này.
Trương Vinh Phương chung quy là có thiên phú Cường Hóa Tư Duy, rất nhiều suy nghĩ logic kết hợp với việc kiểm tra cơ thể của Trương Chân Hải lúc này.
Rất nhanh hắn đã đưa ra kết luận.
Nguyên nhân cho việc xuất hiện đẻ trứng lượng lớn hẳn là do không có linh hồn ý thức áp chế, tế bào Cứu Cực dung hợp tiến vào trong cơ thể Trương Chân Hải bắt đầu tiến hóa thích ứng trưởng thành không chút cố kỵ.
Bởi vì xung quanh đều bao hàm huyết nhục của Trương Vinh Phương, là không cho phép hấp thu cá thể và vật chất.
Vì vậy sau khi yên lặng một hồi, tế bào Cứu Cực rốt cuộc tìm được một loại lực lượng có thể hấp thu được -- âm hồn.
Không biết chúng nó đi qua biến hóa gì, tự do trưởng thành, cải tạo bản thân mình thành kết cấu có thể thích ứng hút âm hồn.
Nhưng giờ này khắc này, thông qua âm Minh chi nhãn, Trương Vinh Phương chân chính thấy được khí tức âm hồn mà Trương Chân Hải không ngừng tóm lấy cắn nuốt xung quanh.
Bên trong những âm hồn đấy vốn là mang theo một tia lực lượng thế giới mục nát.
Tế bào Cứu Cực không thể chịu đựng, cũng chỉ có thể chuyển thành phương thức đẻ trứng để bài xuất ra ngoài thân thể.
“Yên tâm đi, ta tìm được nguyên nhân rồi, rất nhanh ngươi sẽ không sao đâu.” Trương Vinh Phương nhẹ giọng an ủi Trương Chân Hải.
“Vâng!” Nàng gật đầu thật mạnh, ghé vào trong lòng Trương Vinh Phương.
Kế tiếp, chính là triệt để thanh trừ những rễ cây cắn nuốt đấy.
Ánh mắt Trương Vinh Phương ngưng trọng, lấy danh nghĩa huyết mạch thuỷ tổ trực tiếp phát ra mệnh lệnh với đám rễ cây kia.
Nhưng…
Nhưng tinh huyết thủy tổ ngày bình thường cực kỳ nghe lệnh, lúc này lại giống như cực kỳ trì trệ, trở nên thong thả dị thường.
Từng sợi tơ máu xòe ra ấy cực kỳ không tình nguyện chậm rãi thu lui trở về.
Sắc mặt Trương Vinh Phương trở nên nghiêm túc.
Lại một lần nữa phát ra tâm niệm trong lòng.
Từng vòng sóng gợn vô hình từ trong thân thể của hắn, lấy một loại phương thức cộng minh kỳ dị truyền tới trong tất cả máu xung quanh Trương Chân Hải.
Sau nhiều lần như vậy, những sợi tơ máu ấy cuối cùng cũng chậm rãi trở lại trong cơ thể Trương Chân Hải. Tất cả bình tĩnh lại.
Trương Vinh Phương hơi thở phào một cái, trước đó cho rằng Trương Chân Hải không sao, sau khi kiểm tra cơ thể xong cũng không có vấn đề gì cả, tất cả đều bình thường. Không nghĩ tới bây giờ thế mà lại xuất hiện biến hóa mới.
Toàn bộ thành trì đều là ánh mắt máu thịt của hắn, tuy có chút trì hoãn nhưng hắn biết rõ thời gian qua Trương Chân Hải căn bản là không có làm ra bất kỳ chuyện không bình thường nào, chỉ là tu hành võ học, điều dưỡng cơ thể bình thường mà thôi. Thỉnh thoảng còn quan tâm một chút tình huống sau khi Huyết Tiên Tử rời đi.
Chỉ có như vậy, thế mà cũng xảy ra ngoài ý muốn.
Nếu như không có âm Minh chi nhãn mới chiếm được, sợ là hắn đến cả căn nguyên bệnh then chốt cũng không phát hiện ra.
Những tế bào máu này lại có thể biến thành một loại hình thái khác ngay cả hắn cũng không thể phát hiện, một chủng loại hình thái giống như là âm hồn.
Trương Vinh Phương đứng trong phòng, nhìn tơ mỏng máu trở lại trong cơ thể Trương Chân Hải, rất nhiều ý niệm không ngừng lóe lên trong đầu.
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng điểm vài cái ở các vị trí trên cơ thể Trương Chân Hải.
Kiểm tra tình huống tuần hoàn của cơ quan nội tạng chủ yếu, xác định không thành vấn đề mới thở phào nhẹ nhõm.
“Không sao. Kế tiếp ta sẽ theo ngươi trong toàn bộ hành trình, xác định sẽ không còn có chuyện ngoài ý muốn nào xuất hiện.” Hắn nhẹ giọng an ủi.
“Vâng.” Lúc này Trương Chân Hải tâm lực tiều tụy, vẻ mặt nhu nhược: “Thật ra thì, vẫn còn có một chuyện kỳ quái. Trước khi ngài còn chưa trở về.”
“Chuyện gì?” Trương Vinh Phương phất tay ý bảo người xung quanh đều đi ra ngoài.
Đợi đến khi hạ nhân còn lại đều rời đi, trong phòng chỉ còn lại có hai người bọn họ.