Chương 1868: Câu đố (2)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3 lượt đọc

Chương 1868: Câu đố (2)

Hai tầng lá mỏng đó hoàn toàn ngăn chặn toàn bộ sự mục nát suy bại mà quầng sáng đưa đến, trì trệ không tiến.

Một loại tiếng ca trầm thấp, hùng hậu, vô số người đang ngâm xướng đồng thời vang lên bên tai Trương Vinh Phương.

Tiếng ca là ngôn ngữ nghe không hiểu nào đó, lại dường như không phải ngôn ngữ, mà là âm tiết được hợp lại để ngâm nga đơn thuần.

Tiếng ca trầm thấp cùng với tạp âm cao vút của quầng sáng triệt tiêu lẫn nhau, đối kháng với nhau.

Hai bên dần dần đối trùng, cộng thêm một chưởng của Trương Vinh Phương đánh thẳng vào bụng của Trương Chân Hải, cũng tức là gần mặt ngoài của quầng sáng kia.

Năng lực đặc thù thuộc về Cướp Đoạt Linh Hồn phát động với tốc độ cao nhất, linh hồn không có cướp đoạt được cái gì, nhưng lại có tác dụng quấy nhiễu sự truyền lại của quầng sáng.

Rốt cuộc.

Quầng sáng chậm rãi tối xuống.

Mà tương ứng với đó loại tiếng ca vô hình trầm thấp trong không khí cũng theo đó hạ thấp yếu bớt.

Loại tiếng ca đó dường như là một loại cơ chế phòng bị tương ứng, chỉ cần không bị thứ gì đặc biệt kích thích thì sẽ không tự động gây ra.

Hơn nửa phút trôi qua.

Đợi đến khi tất cả quầng sáng hoàn toàn biến mất.

Trương Vinh Phương mới thở ra một hơi nhẹ nhõm thật dài, khôi phục lại từ sự thận trọng khẩn trương.

Loại giao phong ở tầng diện tinh thần linh hồn này hoàn toàn khác với kiểu ác chiến đánh thật trước đây của hắn.

Ở tầng diện này, không phải hình thể của ngươi lớn là có thể càng mạnh.

Lúc này tay hắn đặt trên bụng Trương Chân Hải, vẫn có thể cảm nhận được bên trong đó có một đoàn màu xám đang im ắng bất động, vẫn cứ ngưng kết lại ở nơi này.

Từ đó, thỉnh thoảng có thể nghe được một tia âm thanh huyên náo, hỗn loạn lầm bầm nhỏ bé truyền ra.

Xuất hiện nhiều nhất trong những âm thanh này là một âm tiết -- Dịch.

Để cho tiện, Trương Vinh Phương bèn âm thầm gọi quầng sáng là -- Dịch.

Loại quầng sáng này có tính mục nát ăn mòn cực kỳ mạnh mẽ, cũng có dục vọng xâm nhiễm ngoại vật vô cùng mãnh liệt.

Nó dường như là một loại ý chí hỗn loạn, bản thân loại ý chí này đang không ngừng theo xu hướng đến yên lặng.

Đây là một loại cảm giác rất khó hình dung.

Giống như là một người đang rơi xuống vực sâu, không ngừng rơi, rơi, rơi.

Nhưng quá trình này, bị kéo dài đến vô hạn.

Cái Dịch này cũng là như thế.

Vô số âm thanh ồn ào như sợ hãi, như thống khổ, như hỗn loạn kia, chúng nó đều đang không ngừng gần như yên lặng.

Chúng nó hoảng sợ nỗ lực kéo theo tất cả sự vật xung quanh, đều đang rơi về phía vực sâu yên tĩnh.

Chúng nó giống như vĩnh viễn bị vây ở trong trạng thái này, quỷ dị dị thường.

“Ta đây là thế nào! ?” Trương Chân Hải bừng tỉnh từ sự ngưng kết.

“Không có gì, chỉ là một chút chuyện nhỏ thôi, ta đã xử lý xong cho ngươi rồi, sau này ngươi cứ nghỉ ngơi cho tốt là được.” Nét mặt Trương Vinh Phương không thể hiện ra điều gì.

Việc này, hắn tới xử lý là tốt rồi.

“Thực sự không sao chứ?” Trương Chân Hải mở to hai mắt, kinh nghi bất định.

“Có ta ở đây, sẽ không có chuyện gì đâu. Cho dù sau này còn có việc gì xảy ra, ta cũng sẽ khiến nó biến mất.” Trương Vinh Phương nghiêm túc hứa hẹn.

“Vâng!” Trương Chân Hải gật đầu thật mạnh, đầu tựa vào lòng Trương Vinh Phương.

Nàng tin tưởng Trương Vinh Phương, còn nhiều hơn tin tưởng vào bản thân mình nữa.

Trương Vinh Phương ôm Trương Chân Hải ôn tồn trong chốc lát, nhưng trong lòng thì vẫn một mực suy tư về quầng sáng tới từ thế giới mục nát.

Nếu như nói ngay từ đầu, hắn cho rằng đây là động tĩnh làm ra do huyết mạch tự thân quá mạnh mẽ, như vậy hiện tại, hắn đã rõ ràng.

Huyết Tiên Tử đúng là kết quả của huyết mạch tự thân, nhưng quầng sáng đó thì càng giống như là một luồng lực lượng nào đó dẫn động đến thế giới mục nát sau khi hội tụ lực lượng âm hồn.

Lực lượng này cố gắng thông qua việc dựng dục của Trương Chân Hải để giáng sinh đến vùng đất này.

Điều này làm cho hắn càng thêm âm thầm cau mày.

Bởi vì chuyện này hoàn toàn khác với những lời Lang, còn có La nói ngay từ đầu.

‘Nếu như bản thân thế giới này sẽ phải gần như hủy diệt, như vậy vì sao lực lượng của thế giới mục nát này, luồng ý chí hỗn loạn hỗn độn đó muốn giáng xuống nơi đây? ’

‘Hơn nữa, bởi vì lối đi khoảng cách dài cực kỳ khó mở ra, vậy thì có phải cũng có nghĩa là, bản thân thế giới mục nát vốn cách thế giới này rất gần, cho nên mới có thể đơn giản cố gắng phủ xuống như vậy? ’

‘Còn có hai luồng lực lượng cùng ta xuất lực, ngăn trở Dịch của thế giới mục nát vừa nãy rốt cuộc là cái gì, lại đến từ đâu? ’

Trong lòng Trương Vinh Phương dâng lên nghi hoặc nhè nhẹ.

Ngay từ đầu, hắn cho rằng thế giới bên ngoài Thiên Mạc rất đơn giản.

Tộc Linh Nhãn, tháp Sát Na, Vĩnh Tục cung, mục tiêu của mọi người đều rất rõ ràng, đó chính là thoát khỏi thế giới hủy diệt.