Chương 1869: Câu đố (3)

person Tác giả: Cổn Khai schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1869: Câu đố (3)

Mọi người chỉ cần phải cố gắng mở ra lối đi khoảng cách dài, thành công trốn chạy là được.

Nhưng sau này, theo thời gian trôi qua, hắn dần dần phát hiện sự tình không phải đơn giản như vậy.

Thế giới này, dường như vẫn còn cất giấu rất nhiều bí mật ở cấp độ càng sâu hơn.

Rõ ràng là tộc Linh Nhãn muốn chạy trốn, vì sao lại lựa chọn cưỡi phi thuyền rời đi mà không phải mở ra lối đi không gian?

Không, bọn họ không chỉ không mở ra lối đi không gian, thậm chí còn bỏ thêm ba ổ khóa cho loại phương thức mở ra này nữa.

Cho đến khi bị diệt sạch cuối cùng, bọn họ chưa từng để lại bất kỳ đáp án giải đáp nào.

Một bên thì cầu sinh, một bên lại hủy diệt phương pháp có xác xuất sinh tồn lớn hơn.

Ôm Trương Chân Hải, Trương Vinh Phương giơ ngón tay lên chỉ ra.

Lập tức, một luồng sáng đỏ phóng lên từ mặt đất rồi bao phủ hai người vào trong.

Ánh sáng đỏ bay ra khỏi phòng, hướng thẳng về phía Thiên Liên cung.

Ngay lúc này, ánh sáng xám bên trong cơ thể Trương Chân Hải lại bắt đầu rục rịch muốn động với ý đồ tăng cường mở rộng.

Nó nhất định phải chuyển sang nơi khác, phải dùng toàn lực áp chế.

Trương Vinh Phương có dự cảm, một khi để Dịch ra đời, e rằng thế giới này sẽ phình to trong nháy mắt và biến thành vùng đất chết chóc suy tàn và mục nát.

Là sinh vật Cứu Cực và tiên huyết thủy tổ, bản năng sinh vật của hắn có khả năng tiên tri cực mạnh.

Mà bên phía La cũng không hề cung cấp tài liệu tương ứng, nàng không biết nhiều điều liên quan tới thế giới mục nát và biển Lãng Quên.

Còn Lang thì hoàn toàn không đáng tin.

Cho nên sau khi Trương Vinh Phương suy tư trong lòng xong đã nhanh chóng quyết định đi tới Thái Uyên để hỏi thăm chỗ Để Ba trước khi hội nghị mở ra.

Lúc bắt đầu so sánh, hắn phát hiện những gì mà Để Ba biết thậm chí còn nhiều hơn cả Vĩnh Tục cung chủ La này.

Đây là tình huống khá quỷ dị.

Không lâu sau.

Thiên Liên cung rung chuyển, gương mặt to lớn của Trương Vinh Phương chậm rãi hiện ra bên ngoài đỉnh cung.

Việc này có nghĩa là hắn đã lưu giữ đa số lực lượng tinh huyết tại đây.

Lúc này, gương mặt hắn khẽ nhắm mắt, đồng nghĩa ý thức chủ đang tạm thời rời đi.

Một tia huyết quang lần nữa chiếu ra, phóng tới một góc khác của Nguyên Sinh, nơi thông đạo Thái Uyên thường xuyên mở ra ở phương xa.

*

Mà đúng vào lúc Trương Vinh Phương đang phiền lòng vì sự xuất hiện đột ngột của ý chí mục nát Dịch.

Minh trong Tam Vương của tháp Sát Na đã phát hiện tiểu đội người huyết mạch của u Nam ở biên giới chiến trường.

Trong tháp Sát Na.

Lang vẫn chiếm cứ phần lớn diện tích dưới chân tháp.

Tam Vương mỗi người đứng một chỗ trên bệ đài cao nhô ra khỏi tường của riêng họ, tạo thành hình tam giác.

Tam Vương vây phía ngoài, trung tâm là Lang, đây chính là trạng thái trước giờ của tháp Sát Na. Cũng biểu lộ rõ ràng địa vị và tình cảnh của bốn người trong tháp.

“Chúng ta cũng có tiếp xúc với Thủ Mật Nhân trước đó, nhưng không ai trong số đó có thực lực mạnh mẽ như Thủ Mật Nhân chi vương Hà Lỗ Địch Lạp lần này.” Minh trầm giọng báo cáo. “Suy đoán sơ bộ là đám người này đóng vai trò then chốt trong việc làm tình hình trở nên căng thẳng hơn.”

Hắn ta chỉ tay.

Bỗng nhiên, một màn sáng trong suốt hiện lên phía trên bốn người.

Trong màn sáng phát ra hình ảnh tĩnh của toàn bộ chiến trường.

Hình ảnh nhanh chóng thu lại và tập trung vào một tiểu đội người huyết mạch do Tác Nhĩ dẫn đầu ở tít tắp ngoài rìa.

“Theo tình báo của Lạp Đế Da Lam, Mật Khóa của Thủ Mật Nhân vốn là trạng thái tĩnh.

Nhưng một khi chương trình phòng thủ huyết thống được kích hoạt, Thủ Mật Nhân chi vương cũng sẽ được khởi động nhằm chống lại uy hiếp từ bên ngoài.”

“Hòa Bình Giả Hà Lỗ Địch Lạp đúng là tạo vật cùng thời đại với ta lúc trước.” Lang mỉm cười đáp lời.

“Vậy nên quyết định của chúng ta là sớm giải quyết hết tiểu đội người huyết mạch này, để đề phòng Thủ Mật Nhân chi vương lại xuất hiện lần nữa ở hai Đại Mật Khóa tiếp sau.” Minh nghiêm mặt nói.

“Đồng ý. Tuy rằng hiện giờ chúng ta không nắm được nhiều manh mối về hai Mật Khóa còn lại, nhưng sớm giải quyết tai họa ngầm cũng không tồi, vẫn còn rất nhiều thời gian.” Áo Phỉ Gia nói.

“Phái mười ba ác ma đi xử lý cho xong tiểu đội người huyết mạch này. Dù sao chúng cũng đang nhàn rỗi, miễn cho chúng lại chạy lung tung đến Nguyên Thành.” Lạp Đế Da Lam trầm giọng nói. Hắn ta vốn không nói nhiều, tính tình lãnh đạm.

Thường ngày, ác ma sẽ đi theo Ác Vương tạo ra một vài cảnh tượng hoành tráng.

Nhưng phần lớn thời gian đều không không có việc gì làm, vô cùng nhàn nhã. Dù sao cũng không có uy hiếp từ kẻ địch, xung quanh cũng là rất nhiều ác linh thần trí hỗn loạn.

Cho nên ác ma cũng rất nhàm chán.

Thú vui trước kia của chúng là đánh nhau khắp nơi tạo niềm vui.