Chương 1875: Câu đố (9)
“Nếu nói thế thì Nhạc sư phụ cũng biết Huyết Vương?” u Nam ôm ấp lòng mong chờ khó hiểu, lên tiếng hỏi thăm.
“Từng nghe nói. Thật ra ta còn dạy dỗ qua không ít cao thủ trong Đại Linh đấy.” Nhạc Đức Văn hơi chìm vào hồi ức.
Nghe được câu này, đôi mắt u Nam lập tức sáng rỡ hẳn lên.
Vấn đề trước nhất hiện giờ của họ chính là không thể xác định mục đích chân chính của Huyết Vương và La.
Kế tiếp là không có cách nào giao chứng cứ đến tận tay Huyết Vương. Nếu như Nhạc sư phụ có quan hệ sâu rộng......
Lúc này, hắn ta nhanh chóng hỏi han Nhạc Đức Văn chi tiết rất nhiều tình huống liên quan tới nội bộ Đại Linh trước đây.
Thật ra chỉ cần tìm hiểu một chút là có thể phân biệt rốt cuộc có phải đám người Lang hay không.
Dù sao sự phát triển của Đại Linh, tính cả sự trưởng thành của Huyết Vương thủy tổ Trương Vinh Phương này, đều là có dấu vết để suy ra.
Lúc này, u Nam hỏi một câu, Nhạc Đức Văn cũng trả lời thuận theo tự nhiên.
Lúc bấy giờ, Đại Linh đã sớm hoàn toàn không đau không ngứa và không bị ảnh hưởng bởi rất nhiều thứ rồi.
Vậy nên, lúc nói tới những chuyện này, ông ta cũng không có bất cứ gánh nặng nào. Nhưng thực chất, ông ta không hề biết Huyết Vương chính là Trương Vinh Phương, suy cho cùng, cấp độ của những người thích ứng mới kia cũng không cao.
Khi nói về quá khứ, nói về người đảm nhiệm chức quốc sư của Đại Linh, nói về giáo đồ, hai đồ đệ và chuyện phong lưu của mình, Nhạc Đức Văn chợt cảm thấy lúc làm Nhạc Đức Văn là khoảng thời gian tốt đẹp và thoải mái nhất trong cuộc đời ông ta.
Trước đó, ông ta một mực bày bố chuyện cướp đoạt lực lượng của Linh Phi Thiên nhằm thoát ra khỏi Thiên Mạc.
Dù sao, việc vượt qua hệ thống Linh Phi Thiên vẫn rất khó khăn.
u Nam một mực ngồi yên bên cạnh và chậm rãi nghe.
Hắn vẫn luôn cực kỳ tôn trọng Nhạc sư phụ, trong khoảng thời gian này, tất cả mọi người đều có thể nhìn ra Nhạc Đức Văn thật sự bình thản ổn định dạy bảo người trẻ tuổi bên trong thành trấn.
Không ít người thích ứng mới trưởng thành rất nhanh dưới sự dạy bảo của ông ta, rất nhiều kỹ xảo nhỏ mà ông ta dạy bảo đã cứu được tính mệnh của nhiều người vào những lúc gặp rắc rối.
Nghe mãi nghe mãi, cuối cùng u Nam trầm giọng nói một câu.
“Thật ra, trước đó ta cũng vừa trở về từ Huyết Minh, Nhạc sư phụ có muốn trao thứ gì cho cố nhân bên kia không? Ta có thể đưa thư qua giúp ngài.”
Nguyên Thành Huyết Minh đúng là một thành thị lớn toàn diện và đa dạng, bọn họ có thể tìm thấy dấu vết của rất nhiều thứ mà họ cần ở nơi đó.
Vì vậy, u Nam đi một chuyến về mới nhận ra có lẽ sau sau này hắn ta sẽ thường xuyên liên hệ với Nguyên Thành.
“Nguyên Thành...” Nhắc đến tên gọi này, Nhạc Đức Văn bỗng nhiên có chút động lòng.
Ông ta luôn nghe thấy những người thích ứng trẻ tuổi kể lại bên ngoài đã biến hóa long trời lở đất thế nào, tam đại thế lực lớn mạnh chấn động ra sao.
Nhưng ông ta chưa từng thực sự chính mắt nhìn thấy lần nào.
Tuy nhiên, lúc này đây, khi nghe u Nam nhắc lại lần nữa, lòng ông ta bỗng dưng cảm thấy tĩnh cực tư động*, dâng lên ý nghĩ đi gặp lại cố nhân một chút.
* Tĩnh cực tư động nghĩa là: khi cuộc sống đạt đến mức yên tĩnh tột độ, người ta sẽ mong muốn có sự thay đổi
* Tĩnh cực tư động nghĩa là: khi cuộc sống đạt đến mức yên tĩnh tột độ, người ta sẽ mong muốn có sự thay đổi
“Nói tới thì, một thân thiếu hụt của ngài hoàn toàn có thể bù đắp lại thông qua việc chuyển hóa thành huyết duệ đấy.” u Nam suy tư và nói. “Khả năng hồi phục của huyết duệ siêu mạnh, có khi ngài sẽ có thể trở về hình dáng ban đầu chỉ trong thời gian ngắn đó.”
“Huyết duệ…” Nhạc Đức Văn cũng biết đến cái tên này. Ông ta có hơi nghi ngờ nó có liên quan đến Trương Vinh Phương, nhưng không dám khẳng định.
Huyết duệ bên ngoài càng ngày càng nhiều, ông ta đã sớm tìm hiểu cặn kẽ về họ.
“Tạm thời không vội, chờ ta chuẩn bị thỏa đáng xong lại xuất phát.” Ông ta dừng một chút.
“Phải rồi, nếu ngươi có thời gian, lúc đi Nguyên Thành có thể tiện thể giúp ta nghe ngóng một chút về tình hình hiện tại của hai đồ đệ ta từng dạy dỗ trước kia.”
“Đây là chuyện nhỏ, chẳng qua phỏng chừng phải một khoảng thời gian rất lâu nữa ta mới có thể đi Nguyên Thành lại.” u Nam gật đầu đáp ứng.
“Không sao hết, ngươi nhớ kỹ là được.” Nhạc Đức Văn mỉm cười, phần lớn tin tức ông ta nghe ngóng được là từ những người thích ứng trẻ tuổi kia, cho nên hiểu biết của ông ta với bên ngoài chỉ là trạng thái cơ bản.
Bây giờ nghe u Nam nói về Nguyên Thành. Có vẻ Nguyên Thành này là do Đại Linh dựng nên, lập tức khơi dậy lòng tò mò của ông ta.
Ông ta bỗng gấp gáp muốn biết, rốt cuộc những cố nhân trước đây của mình bây giờ ra sao.
“Vậy hai đồ đệ của ngài tên gì?” u Nam nhẹ giọng hỏi. “Tốt nhất ngài nên nói cho ta biết cả những đặc điểm đặc thù mang tính tượng trưng của họ luôn, để ta thuận tiện phân biệt với những người cùng tên.”