Chương 1876: Câu đố (10)
“Cái này thì dễ.” Nhạc Đức Văn cười nói, “Bọn họ một người gọi là Trương Thanh Chí, là người trung thực thật thà, dễ ngại ngùng và chân thành, chỉ là do quá si mê tình yêu đôi lứa nên đã bỏ bê hết những chuyện khác.”
“Trương Thanh Chí, ta đã nhớ kỹ.” u Nam gật đầu. “Còn người kia thì sao?”
“Còn một người nữa, cũng không biết hiện tại hắn thế nào rồi.” Nhạc Đức Văn có chút chần chờ. “Người này khá là đặc biệt, ta không biết nên nói thế nào với ngươi nữa đây.”
“Đặc biệt?” u Nam bị khơi dậy lòng tò mò, “Đặc biệt chỗ nào thế? Tên gọi à?”
“Ừm… chủ yếu là...” Nhạc Đức Văn cau mày nói, “Chủ yếu là ta cũng không biết giờ đây hắn trở thành dáng vẻ gì rồi. Hắn biến hóa quá nhanh.”
“Đồ đệ thứ hai tên là Trương Vinh Phương, so với Trương Thanh Chí, hắn cực kỳ chuyên tâm vào sức mạnh và võ học, nhưng lại khá lãnh đạm với rất nhiều sự vật, sự việc khác. Cũng chính bởi vì vậy, mà hắn tăng tiến cực kỳ khủng khiếp, kết hợp giữa thiên phú và cả nỗ lực, ta cũng không thể nào đoán được rốt cuộc hiện tại đã đạt tới trình độ gì.”
“Trương Vinh Phương…” u Nam nhớ kỹ cái tên này. Tuy rằng hắn ta cảm thấy hơi quen tai, nhưng hắn ta chỉ nghĩ hẳn là mình đã nghe qua người nào đó cùng tên ở một nơi khác mà thôi.
Hắn ta cũng không để ý gì nhiều.
“Vậy đi, Nhạc sư phụ hãy chờ tin tốt của ta nhé.” u Nam đứng dậy đi về phía phòng ốc của mình.
Hắn ta biết rõ bản thân sớm muộn gì cũng sẽ lần nữa đi tới Nguyên Thành. Nhưng có lẽ, lần tiếp theo sẽ không ẩn nấp chật vật như lần trước nữa.
Bây giờ nghĩ lại, trên thực tế, Nguyên Thành cũng không phối hợp với tháp Sát Na truy bắt bọn họ, dường như thành trì này đứng ở vị trí cực kỳ trung lập, không nghiêng không lệch.
Chỉ cần ngươi không phá hoại đời sống và làm tổn thương cư dân trong thành, hết thảy còn lại đều không đáng kể.
Trở lại trước cửa phòng mình, u Nam vươn tay, cắm chìa khoá vào ổ khóa.
Ngay lúc ấy, một tia chớp chợt lóe lên trong tâm trí hắn ta.
Trương Vinh Phương… Trương Vinh Phương! ?
“Trương Vinh Phương! !! ?” Bỗng nhiên, u Nam xoay người lại và nhìn chằm chằm vào Nhạc Đức Văn đang uể oải ngồi trước cửa.
“Lẽ nào là Huyết Tiên thủy tổ Trương Vinh Phương! ?” Hắn ta không chỉ một lần nghe qua danh hiệu này trong Nguyên Thành.
Huyết Vương, Huyết Tiên thủy tổ, Huyết Tiên lão tổ, Nhân Tiên đạo chủ, đạo tổ và rất nhiều danh xưng, biệt hiệu khác, đều dùng để mô tả vị này.
Trong lòng hắn ta càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quặc, lúc này, hắn ta rút chìa khoá lại rồi lần nữa bước đến ngồi cạnh Nhạc Đức Văn.
“Nhạc sư phụ, xin hỏi đồ đệ gọi là Trương Vinh Phương kia của ngài còn có điểm đặc biệt nào khác không?”
Nhạc Đức Văn trợn mắt nhìn hắn ta, cũng không kiêng kị gì mà nói thẳng không ít chi tiết liên quan tới Trương Vinh Phương.
u Nam càng nghe lại càng cảm thấy đích thị là người kia! Hai mắt hắn ta cũng chầm chậm bừng sáng.
Oành!
Đúng lúc này, tiếng nổ vang dội đột nhiên truyền đến từ vị trí cửa ra vào của căn cứ.
Vài người thích ứng trông coi ở cửa ra bị vụ nổ kịch liệt làm cho văng đi ngay tại chỗ.
Nhưng tố chất thân thể mạnh mẽ giúp bọn họ nhanh chóng xoay người ổn định cân bằng giữa không trung, vừa đáp xuống đất, họ lập tức cầm loan đao trong tay và xông tới hiện trường vụ nổ.
Tố chất thân thể của người thích ứng cực mạnh, cho dù không hùng mạnh bằng những người ký linh Lò Luyện Đốt Tâm kia, nhưng cũng được xem là vượt xa người thường.
Nhưng không đợi nhóm người này tới gần, một tia sáng tím lại lần nữa nổ tung trong bụi mù màu xám, sau đó lan rộng thành lồng ánh sáng bao trùm lên nhóm người trong chớp mắt.
Mấy người họ toàn thân vặn vẹo, cơ bắp uốn cong, khuôn mặt méo xệch, lực đạo trong thân thể mau chóng biến mất.
Lịch bịch, nhóm người thích ứng này chỉ vừa đối diện đã lập tức rơi xuống mặt đất, thân thể bắt đầu mọc ra các loại tăng sinh quái dị.
Đó là dấu hiệu bị ô nhiễm bởi ác năng phóng ra.
Người thích ứng Thiên Quang cũng có thể bị ô nhiễm, chỉ là khó bị ô nhiễm hơn người ký linh rất nhiều, suy cho cùng, họ cũng không phải đối tượng bị nhắm vào.
Nhưng bây giờ, chỉ vừa chạm mặt mà đã…
Trong bụi mù của vụ nổ, từng luồng Ác Linh Xa khói đen bốc lên, chậm rãi tiến vào hang động Nhân Minh rộng lớn dưới mặt đất này.
Bên trong Ác Linh Xa là một nữ tử cao lớn toàn thân bao trùm bởi tinh thể màu tím, mái tóc dài màu trắng tản ra theo gió, nhìn chằm chằm vào thành trấn này bằng vẻ mặt lạnh lùng.
“Tuân theo mệnh lệnh của Hồng Tự đại nhân, tìm ra người huyết mạch, những người còn lại, một tên cũng không tha.”
“Dạ!” Sau lưng nàng ta còn có ba ác ma bao bọc trong tử tinh, nhanh chân bước vào, dùng ánh mắt rét căm căm nhìn vào trong hang động.
u Nam đứng dậy, thoáng cảm thấy có gì đó không đúng lắm, hắn ta nhìn về phía xảy ra vụ nổ.