Chương 1877: Câu đố (11)
Từng đội nhân mã vụt chạy qua bên người hắn ta, hướng tới chỗ cửa ra vào bằng tốc độ tối đa.
Hắn ta vội vàng tung người nhảy đến nóc nhà đối diện, nhìn lại từ nơi cao.
Lần này, hắn ta thấy rõ bên lối cửa ra vào có từng cá thể khói đen đang từ từ tiến vào.
Trong đó, có vài hình người cao lớn cả người toàn là màu tím.
“Ác ma...” Lòng u Nam run lên, hắn ta đã từng chứng kiến sự đáng sợ của ác ma trong đại chiến Thủ Mật Nhân lúc trước.
Hắn ta mới vừa nhìn qua, nữ ác ma tóc trắng bên kia lập tức cảm ứng được và ngó sang hướng bên này.
Ánh mắt hai người đối diện nhau.
“Tìm được rồi…” Nữ ác ma tóc trắng khẽ cong khóe miệng, dưới thân đột nhiên nổ ra vết nứt to lớn, cả người như tên lửa phóng tới chỗ u Nam.
Sắc mặt u Nam biến đổi kịch liệt, cùng lắm thì hắn ta chỉ có thể đối phó Ác Linh Mã, lần này đã vượt hẳn mấy cấp bậc, phải đối phó ác ma, có khi còn là ác ma cao đẳng, thế thì coi như xong.
Đầu óc hắn ta nhanh chóng xoay chuyển, không thể ở lại thành trì này nữa rồi, rõ ràng những Ác Linh ác ma này đến đây tìm hắn ta.
Nếu hắn ta không thể dẫn lũ quái vật này ra khỏi đây, toàn bộ người trong thành trấn đều sẽ chết! !
Chạy!
Sau khi vô số suy nghĩ quay cuồng, u Nam xoay người chạy trốn hết tốc lực.
Mới chạy được vài bước, hắn ta vội vàng túm lấy Nhạc Đức Văn rồi lần nữa chạy tới nơi xa.
Nhạc Đức Văn cũng kịp phản ứng, hiểu rõ đây là thời khắc nguy cấp, dưới chân bắt đầu chạy đi với tốc độ cao nhất.
u Nam gấp rút suy nghĩ trong đầu, nghĩ cách làm thế nào để bảo vệ nơi này tránh khỏi sự xâm nhập của ác ma.
Nhưng bất luận có nghĩ kiểu gì thì hắn đều không nghĩ ra được những phương pháp khác.
‘Đi Nguyên Thành! ’ Thình lình, một ý nghĩ chợt lóe lên.
Nguyên Thành không cho phép bất kỳ tranh đấu nào xảy ra, hiện giờ chỉ có nơi đó có thể che chở bọn họ!
Nếu vị kia thật sự là đồ đệ của Nhạc sư phụ, vậy có lẽ đây chính là biện pháp tốt nhất lúc này!
*
Thiên Liên cung.
Ánh sáng xám mãnh liệt lại lần nữa bị cưỡng ép áp chế trở về.
Trương Vinh Phương đứng bên cạnh Trương Chân Hải, nhẹ nhàng đỡ lấy thê tử đã mê man.
“Không sao rồi…” Hắn thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía Thiên Nữ ở cách đó không xa.
“Có thấy rõ là thứ gì không?”
“Có thứ gì đó đang cố gắng xuất thế thông qua bụng của Chân Hải.” Thiên Nữ khẽ gật đầu.
Những xung kích mấy ngày nay giúp nàng hiểu biết rất nhiều về ánh sáng xám này.
“Rốt cuộc thứ đó là gì?” Nàng chỉ nhìn từ xa mà đã có thể cảm nhận được thân thể nhoi nhói, đừng nói chi là Trương Vinh Phương ngăn cản ánh sáng xám gần trong gang tấc.
“Không biết, có người nói cho ta biết tên của nó là Dịch.” Trương Vinh Phương đáp.
“Bất kể Bạch Đồng hay Dịch cũng được, bọn chúng đều muốn triệt để giáng xuống nơi này. Ta đang tìm nguyên nhân trong đó…”
Trương Vinh Phương còn chưa dứt lời.
Bỗng chốc, một tia huyết quang bay vụt tới bên ngoài rồi rơi xuống trước cổng chính của Thiên Liên cung.
Trong huyết quang, Thường Ngọc Thanh nhíu chặt mày, mặc váy trắng bước nhanh ra ngoài.
Nàng nhìn về phía người gác cổng Truyền Minh.
“Thưa sư tôn, đệ tử có chuyện quan trọng cần bẩm báo!”
“Đạo tổ đang ở trong cung, chờ ta bẩm báo.” Truyền Minh rất có trách nhiệm chắn trước cửa cung.
“Không cần, Ngọc Thanh vào đi.” Giọng Trương Vinh Phương như có như không truyền ra từ trong cung.
Thường Ngọc Thanh vội vã vượt qua Truyền Minh, đẩy cửa cung ra và sải bước tiến vào.
“Sư tôn, một khắc trước có người truyền tin, nói là sư tôn của ngài, tên là Nguyệt, hy vọng được gặp mặt ngài một lần.”
“Nguyệt?” Trương Vinh Phương xoay người, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc. “Hắn ta đang ở đâu?”
“Người truyền tin còn đang ở đây, nhưng người tên Nguyệt kia không có mặt trong thành mà đang ở một nơi khác.” Thường Ngọc Thanh gấp gáp nói. “Đối phương đưa ra không ít tin tức riêng tư liên quan tới người, thế nên đệ tử ngay lập tức đến đây bẩm báo.”
Cái tên Nguyệt này, hoặc là nói một chữ duy nhất này khơi lên rất nhiều liên tưởng trong lòng Trương Vinh Phương.
Mà một chữ này, cộng thêm việc biết được rất nhiều thông tin cá nhân riêng tư của hắn, e rằng trên đời này chỉ có một người duy nhất.
‘Lẽ nào chính là Nhạc sư phụ! ’ Lòng Trương Vinh Phương khẽ vui mừng, cả người tiến lên trước vài bước.
Hơn phân nửa máu thịt trên thân thể hắn tự động thoát ra, lần nữa hình thành một Trương Vinh Phương ngay bên cạnh Trương Chân Hải.
Mà bản thân hắn thì khẽ ra hiệu với Thiên Nữ, bảo nàng ở lại nơi này.
Sau đó, hắn hóa thành một tia sáng đỏ, phóng từ trên Thiên Liên cung ra để đi thu xếp trước.
Nơi này cần phần lớn sức mạnh của hắn trấn áp và giám sát động tĩnh của Dịch. Nhưng thứ cần thiết cũng chỉ là sức mạnh.
Thật ra, sức mạnh hiện tại chính là lượng lớn huyết mạch thủy tổ.